Chương 1
“Số 10 Đường Yên, phố Đại Trà”
Phác Trí Mân nhẹ nhàng mở cửa bước vào bên trong nhà, không một ai chào đón cậu cũng chẳng có ai quan tâm cậu đi đâu mới về. Trí Mân thở dài một tiếng rồi khoác balo lên người mà nặng nhọc bước từng bước lên bậc cầu thang, cậu đây không dám bật đèn nên đành phải nương nhờ vào ánh trăng mập mờ lấp ló ở bên cửa sổ đối diện mà cẩn thận bước đi.
Khi bước vào bên trong phòng, Trí Mân cẩn thận để không làm ảnh hưởng đến người kia mà nhẹ nhàng tiến về phía chiếc giường của mình, cùng lúc này không biết thế nào mà ánh đèn đột nhiên được bật lên, cậu khẽ giật mình một cái mà quay đầu lại thì phát hiện người kia đã tỉnh từ bao giờ, lúc này đang chăm chăm nhìn về phía cậu.
“Cậu đi đâu mà giờ này mới chịu về?”
Âm thanh trầm thấp khẽ vang lên, Trí Mân có thể nhìn thấy người kia đang buồn ngủ nhưng vẫn phải cố gượng dậy hỏi cậu một câu mới được, cậu đành phải gượng gượng cười rồi nói một câu cho qua chuyện. “Tôi nay có chút việc ở bên ngoài nên về hơi muộn. Cậu mệt rồi nên ngủ sớm đi, mai còn đi học”
Trí Mân nói rồi cầm lấy một bộ quần áo ngủ đi về phía phòng tắm mặc cho ánh nhìn khó hiểu của người kia. Trịnh Hiệu Tích không nói một lời nào mà vẫn ngồi yên ở đó nhìn mông lung ra phía bên ngoài cửa sổ, ánh sáng mập mờ từ bên ngoài chiếu vào khiến cho anh cảm thấy khó chịu.
Khoảng tầm nửa tiếng sau, Trí Mân mới từ bên trong phòng tắm bước ra, cậu hơi khẽ giật mình khi nhìn thấy anh vẫn còn đang yên lặng ngồi ở đó, trong lòng không biết là đang suy nghĩ việc gì. Cậu không hỏi, anh cũng không nói, căn phòng bỗng nhiên rơi vào trạng thái im lặng đến mức khó chịu, cuối cùng vẫn là cậu lên tiếng trước. “Hiệu Tích, cậu đi ngủ trước đi. Tôi còn có chút việc, chưa có ngủ đâu”
“Cậu đây là nghĩ, cậu không ngủ thì tôi ngủ được chắc”. Hiệu Tích nghe vậy liền cười lạnh một cái rồi đứng dậy rời giường tiến về phía cậu, Trí Mân nhất thời không phòng bị liền để lộ xương quai xanh bị bầm tím ra ngoài, anh nhìn thấy liền khẽ cau mày lên tiếng. “Cậu bị người ta đánh sao? Chuyện này, cậu đã nói với cha mẹ chưa?”
Trí Mân nghe vậy chỉ khẽ lắc đầu rồi kéo áo ngủ lên che đi vết bầm kia, mãi một lúc sau cậu mới chịu mở miệng. “Nói với họ làm gì, có nói thì họ cũng đâu có quan tâm gì tới tôi”. Cậu nói rồi liền tỏ ý muốn đi ngủ, Hiệu Tích không phải là người không hiểu chuyện đành phải thở dài một tiếng trở về giường của mình mà tắt đèn đi ngủ.
Phác Trí Mân vốn là con riêng của Bạch Uyển Nhi, sau này bà được gả vào gia tộc họ Trịnh liền quên luôn đứa con này. Ban đầu, Trí Mân vốn được nuôi dưỡng ở trại trẻ mồ côi, sau này khi Hiệu Tích biết bà còn có đứa con riêng liền nằng nặc đòi cha mang đứa trẻ đó về. Trịnh Lăng đành miễn cưỡng làm thủ tục nhận đứa con riêng của vợ về nuôi, tuy bản thân ông không thích nhưng vì đứa con trai mà ông yêu quý nên ông đành phải đưa cậu về.
Phác Trí Mân trong mắt Trịnh Lăng chỉ là một đứa trẻ vô dụng, ngay cả Bạch Uyển Nhi, bà ấy cũng không coi cậu là người mà nhiều lần cho người đánh đập mỗi khi cậu phạm lỗi, mỗi lần như vậy cũng chỉ có Hiệu Tích đứng ra bênh vực, đứng ra xin tha cho cậu, nếu như anh không có ở nhà cậu đành nhẫn nhục để người ta đánh cho thừa sống thiếu chết. Sau này lớn lên một chút, cậu lại không được đi học như bao đứa trẻ khác, cũng là anh thấy bất bình liền đánh tiếng với cha anh nhưng lại không được sự chấp thuận, cũng chính vì điều này mà từ lúc đấy trở đi, hàng ngày anh được gia đình cho tiền tiêu vặt bao nhiêu thì anh để lại dành dụm bấy nhiêu, sau hơn năm cũng đã đủ tiền chu cấp cho cậu đi học đàng hoàng như bao đứa trẻ khác.
“Nếu mọi người không cho Trí Mân đi học, thì tiền học phí, tiền ăn cũng như tất cả loại tiền sinh hoạt của em ấy sẽ do một mình con chịu hết. Không có bất kể một ai được ngăn cản, bằng không con cũng sẽ ở nhà, sẽ không đi học giống như em ấy”
Mười một năm trước, Trịnh Hiệu Tích cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Phác Trí Mân mà hùng hồn tuyên bố với mọi người như vậy. Ngày đó, sau khi anh nói như vậy quả thật đến năm học sau đó anh liền làm hồ sơ nhập học cho cậu vào ngôi trường mà anh đang theo học, tất cả số tiền của cậu đều một tay anh chu toàn, Trịnh Lăng biết chuyện liền nổi giận mà cắt tiền tiêu vặt của anh. Hiệu Tích lại cảm thấy chuyện đó cũng chẳng có gì là lớn, liền đi ra mấy cửa hàng đang tuyển nhân viên mà xin việc ở đó. Ban đầu trong nhà không một ai biết, đến khi lúc biết thì cũng đã là ba tháng sau đó rồi, Trịnh Lăng tức giận mà đến cửa hàng tiện lợi gần nhà kia mà lôi anh về, trên đường đi một đường ông mắng, một đường ông đánh, đánh đến khi chân anh đã nhuốm đỏ bởi máu thì mới thôi.
Cuối cùng vì không chịu được cái tính ương ngạnh này của anh, Trịnh Lăng đành phải chấp nhận chu cấp tiền ăn học cho Trí Mân thì anh mới chịu thôi việc ở cửa hàng kia. Từ đó đến nay cũng đã hơn mười một năm, mười một năm này, Hiệu Tích như thế nào thì Trí Mân cũng như thế, anh ăn cái gì thì cậu ăn đó, anh mặc đồ hàng hiệu gì thì cậu cũng có thứ tương tự, tiền tiêu vặt của anh bao nhiêu thì cậu cũng không có thiếu một đồng, việc nhà cũng không đến tay cậu quản, khi ăn cơm lại có thể ngồi cùng bàn với anh, thoải mái ăn cơm cùng mọi người không một chút kiêng kị.
Chỉ cho đến khi hai người bước chân vào trung học phổ thông, không biết vì nguyên nhân lý do gì mà hai người ngày càng xa cách, tuy rằng mọi thứ vẫn cứ như trước đó chỉ là cách nói chuyện cùng với thái độ đã khác đi rất nhiều, thể hiện rõ nhất vẫn là cách xưng hô của hai người, đã không còn là anh – em mà lại chuyển sang cậu – tôi, không một ai biết cũng chẳng ai hay từ lúc nào lại vậy, cậu không nói anh đây cũng chẳng nói lời nào, mọi người lại chẳng tiện lên tiếng hỏi.
“Cha mẹ, con đi học”
Sáng sớm, trời còn chưa có sáng hẳn thì Trí Mân đã khoác balo đi học, cả Trịnh Lăng lẫn Bạch Uyển Nhi cũng không để ý gì tới cậu duy chỉ có một mình Hiệu Tích đang cau mày nhìn cậu lặng lẽ rời đi, anh không nói một lời nào liền đứng dậy, khoác balo lên vai chạy đi theo cậu.
Trí Mân biết là anh đang đi theo mình nhưng lại chẳng màng để tâm đến, cậu vẫn như vậy mà rẽ vào một bên đường nhỏ, Hiệu Tích thấy vậy nhưng không có ý định lên tiếng mà chậm rãi cùng cậu rẽ vào. Cùng lúc này, có một số người đang đứng chắn trước mặt hai người, một tên cầm chủy thủ bước lên phía trước mặt cậu mà hất cằm lên tiếng. “Cậu em, nay có tiền không? Cho ta xin ít, qua thua hết tiền rồi. Cho ta xin ít đi”
Trí Mân dường như không mấy ngạc nhiên với loại chuyện này nên ánh mắt cậu vẫn bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt người kia mà khẽ nhướn màu nói. “Nay tôi không có tiền đưa cho các anh”
“Không có tiền?”. Hắn ta nghe vậy liền cười to một tiếng rồi lại cầm chủy thủ nâng cằm cậu lên. “Cậu em đây nếu đã không có tiền vậy thì, có nên dùng thân để trả thay hay không?”
Hiệu Tích đứng dựa người ở phía đằng sau nghe được cuộc đối thoại này giữa hai người họ, một câu nói này cư nhiên là lọt vào tai anh, anh hơi khẽ nhíu mày một cái rồi khẽ đưa mắt sang tấm lưng nhỏ trước mặt nhưng cậu đây vẫn vậy, vẫn đứng yên như thế mặc cho chúng nhục mạ, khinh thường mà chê bai. Trong lòng anh bỗng nhiên cảm thấy chua xót ở trong lòng mà tức giận bước đến, không nói không rằng mà chụp lấy cổ tay của gã bẻ ra đằng sau, gã này đột nhiên bị đánh liền giật mình mà nhảy cẫng lên kêu oai oái.
Hiệu Tích không có ý định tha cho gã liễn mạnh mẽ ép gã vào phía tường đối diện mà gằn giọng lên tiếng. “Ngươi đây tốt nhất là đừng động vào em ấy, bằng không ngươi sẽ nhận được kết cục không mấy tốt đẹp đâu. Ngươi đây là cần tiền đúng không? Đây là ba mươi ngàn won, đủ để ngươi tiêu xài thoải mái rồi đấy. Từ giờ trở đi, đừng có tìm em ấy nữa”. Vừa nói anh vừa ném cho bọn chúng một tập tiền rồi nhẹ nói một câu “cút”, bọn kia liền sợ hãi mà vội vàng nhặt tiền lên rồi chạy đi.
Lúc này Trí Mân còn chưa biết chuyện gì xảy ra đang đứng thần người ở bên cạnh nhìn anh, Hiệu Tích không nói câu gì chỉ bước về phía cậu mà cầm lấy cổ tay cậu xem có bị làm sao hay không, rồi như có như không lên tiếng. “Lần sau có loại chuyện này xảy ra hay bất cứ chuyện gì đừng có giấu, cứ nói với tôi. Cha mẹ, họ không giải quyết thì tôi sẽ giải quyết giúp cậu”
Trí Mân khẽ gật đầu rồi lại lí nhí ở phía đằng sau nói một tiếng cảm ơn, Hiệu Tích ở phía trước coi như không nghe thấy gì chỉ ngoắc ngoắc tay ra phía đằng sau, ý bảo cậu mau chóng đi theo mình. Cậu đây cũng chẳng nói câu gì nữa liền thở dài một tiếng rồi lại lẽo đẽo chạy theo anh, cùng nhau đi đến trường.
Sau khi hai người bước vào cổng trường liền nhanh chóng tách ra, mỗi người đi một hướng trở về lớp của mình. Hai người cứ an ổn trải qua các tiết học thẳng cho đến khi tiết cuối cùng của buổi học đó gần kết thúc, điện thoại trong balo của cậu liền khẽ rung lên. Trí Mân cẩn trọng lấy điện thoại ra thì trên màn hình liền xuất hiện dòng tin nhắn. “Lát nữa tan học qua lớp chờ tôi, tôi với cậu cùng về”
Trí Mân đọc rồi khẽ cười một cái rồi lẳng lặng tắt điện thoại đi, rồi chăm chú vào bài học của mình.