KrisTao: Tổng tài, em yên anh! – Chương 2: Khế hôn (2)

Chương 2: Khế hôn (2)

Hoàng Tử Thao mãi một lúc sau đó mới về đến nhà, hắn đợi cho Lam La lái xe rời đi mới mệt mỏi mà bước vào bên trong khu nhà. Hắn ở cùng với mẫu thân ở trong khu nhà tập thể này đã hơn năm năm nay, tuy rằng hiện tại hắn đã làm ra tiền nhưng Hoàng mẫu lại nhất quyết muốn ở lại đây nên hai người cứ như vậy mà sống chứ không chuyển ra ngoài.

Lúc này Hoàng Tử Thao đứng ở trước cửa nhà, nhìn thấy loáng thoáng bên trong có ánh đèn liền lấy làm lạ, giờ này đáng lý ra Hoàng mẫu đã đi ngủ rồi mới phải. Hắn trong lòng một phần ngạc nhiên một phần là bất an mà đưa tay mở chốt cửa, Tử Thao còn chưa bước vào bên trong nhà đã thấy trước cửa là một đôi giày nam giới, trong lòng liền có cảm giác khó chịu mà đóng cửa lại.

Hoàng Tử Thao vừa thay giày ở ngoài cửa vừa hướng vào bên trong mà nói. “Mẹ, hôm nay sao mẹ lại ngủ muộn vậy? Có ai đến nhà chơi sao ạ?”

Hoàng mẫu vừa nghe thấy tiếng của hắn liền có chút không vui mà đáp lại. “Sao hôm nay con về muộn vậy? Bảo đi ăn cơm tối với bạn mà sao đến giờ mới chịu về? Mau vào đây đi, mẹ có chuyện muốn nói với con”

Hắn nghe vậy cũng chỉ “vâng” một tiếng rồi mau chóng đi vào. Khi Hoàng Tử Thao vừa bước đến căn phòng khách thì liền nhận ra người đàn ông đang ngồi kia là ai liền không hề muốn bước vào, ngược lại bản thân hắn còn muốn rời khỏi đây ngay lúc này.

Đúng lúc này, Hoàng mẫu từ bên trong phòng bếp đi ra, trên tay bà là một tách trà ấm, bà thấy hắn toan rời đi liền nhanh chóng lên tiếng. “Tử Thao, trời đã muộn rồi con còn định đi đâu nữa?”

Hoàng Tử Thao không nhìn bà mà quay sang nhìn người đàn ông kia rồi ngập ngừng trả lời. “Mẹ, con… con để quên tập tài liệu ở công ty nên con quay lại lấy”. Bà nhìn qua cũng biết là hắn đang nói dối liền không hài lòng mà lắc đầu. “Tài liệu đó quan trọng đến vậy sao? Nếu quan trọng như thế, con không nên để quên mới phải. Bỏ đi, lại đây mẹ muốn nói chuyện với con”

Hoàng Tử Thao nghe vậy liền chột dạ, nhìn sắc mặt bà như vậy hắn cũng không dám làm trái lời liền hướng về phía bà mà đi tới, hắn ngồi xuống bên cạnh bà mà thay bà rót nước mời người đối diện. Người đàn ông này vừa nhìn thấy hắn ngồi xuống trước mặt liền có chút khẩn trương, lại có chút phảng phất buồn khổ.

Ánh mắt lạnh nhạt của hắn liền quét qua người đàn ông kia một lượt, thấy một bộ dạng khẩn trương này của ông, hắn lại không hề có cảm giác khó chịu mà ngược lại, là hắn cảm thấy vui mừng khi nhìn thấy ông có bộ dạng người không người, quỷ không giống quỷ như thế này. Hoàng mẫu ngồi ở giữa, tất nhiên là từng cử chỉ, ánh mắt của hai người đều không qua được mắt bà, bất quá chuyện giữa hai người cũng chỉ có hai người họ tự giải quyết với nhau, bà có muốn thì cũng chẳng thể giúp gì được.

Không gian tĩnh lặng bao phủ lấy cả căn phòng, không ai chịu lên tiếng trước cho đến khi đồng hồ điểm mười giờ tối, Hoàng Tử Thao mới chịu mở miệng lên tiếng, trong giọng liền có chút không khách sáo. “Nửa đêm nửa hôm, ông đến đây là có chuyện gì? Nếu ông cần tiền thì cứ nói tôi một tiếng, tôi sẽ đưa ông số tiền ông cần, từ giờ đừng đến làm phiền hai mẹ con tôi nữa”

Người đàn ông kia nghe hắn nói vậy liền lắp ba lắp bắp một hồi vẫn chưa thể mở miệng ra trả lời, mãi đến nửa ngày sau đó ông mới lên tiếng. “Không… không phải vì tiền. Tử Thao, ta… ta lần này đến đây là… là muốn nhờ con chuyện này”

Hoàng Tử Thao nghe vậy cũng chỉ cười nhạt một cái rồi chẳng nói chẳng rằng đứng dậy đi ra mở cửa, động thái này ngay cả đến người ngu ngốc đều có thể hiểu được hành động này đây là muốn đuổi khách. Người đàn ông này thấy hắn tỏ rõ thái độ như vậy liền cảm thấy hốt hoảng, ánh mắt nhìn hắn như van nài mà cầu xin. Nhưng Hoàng Tử Thao tuyệt đối không hề để ý đến ánh mắt đó của ông mà hướng đầu ra phía cửa.

Hoàng mẫu ngồi ở bên cạnh thấy hắn hành xử như vậy quả thật là không hài lòng, người đàn ông kia cho dù trước đây có đối xử với bà với hắn thế nào, cho dù ông ta có tốt xấu đến đâu cũng đã từng là chồng bà, là cha của hắn vậy mà Hoàng Tử Thao lại không hề để tâm đến những điều đó mà trực tiếp đuổi ông ra khỏi nhà. Bà từng này tuổi rồi, hơn nữa tính cách hắn ra sao không phải là bà không biết, nếu như lần này bà không ra mặt chắc chắn chuyện ngày hôm nay sẽ cứ như vậy mà kết thúc. “Tử Thao, con đừng như vậy nữa. Dẫu sao ông ấy cũng là cha con, con không nên đối xử với ông ấy như vậy. Mau ngồi xuống đây đi, chuyện của ông ấy chắc chắn là vạn lần bất đắc dĩ mới nhờ con giúp, bằng không với tính cách của ông ấy đến một phân tiền của con, ông ấy cũng không dám cầm đâu”

Hoàng Tử Thao nghe vậy liền thở dài một tiếng rồi lại quay lại ngồi xuống chiếc ghế vừa nãy, mắt hướng về phía ông mà khẽ nhướn mày, ông đây cũng hiểu ý mà khó khăn ngồi xuống ghế. Ông có chút dè chừng nhìn hắn một cái rồi lại quay sang nhìn Hoàng mẫu, mãi một lúc sau ông mới có thể mở miệng lên tiếng. “Tử Thao, chuyện ta cần con giúp là chuyện này. Con… con chỉ cần ký vào tờ giấy này là được rồi”

Hắn vừa nghe thấy ký giấy tờ gì đó liền tối sầm mặt lại, không phải là ông già này thiếu tiền nên muốn hắn bán căn nhà này đi để lấy tiền tiêu xài đấy chứ. Tuy rằng nghe ông nói là chỉ cần ký vào giấy tờ này là xong nhưng với những gì mà hắn hiểu về ông, ông chắc chắn là có mưu đồ gì đấy bằng không cũng sẽ không làm mấy chuyện dư thừa như thế này, hắn liền cầm lấy tờ giấy ông đưa lên đọc. Vừa mới giơ tờ giấy lên tầm mắt của mình, thì ba chữ in hoa liền đập thẳng vào mắt của hắn. “Giấy gán thân”

“Giấy gán thân”. Hoàng Tử Thao gằn từng tiếng một xuống, hắn đây không ngu ngốc đến mức không biết người bị gán ở đây là ai liền cau đôi lông mày lại mà nhìn ông lên tiếng. “Ông thiếu tiền của người ta bao nhiêu? Tôi thay ông trả tiền cho họ”

“Không… không được, họ sẽ không nhận số tiền đấy đâu”. Ông nghe vậy liền ngắt lời cậu. “Trong giấy ghi nợ đã ghi rõ, sau năm năm mà không trả được nợ thì… thì sẽ phải gán con cho họ, bằng không ta sẽ phải đi tù. Tử Thao, vì tình nghĩa cha con, con giúp ta lần này có được không?”

“Tại sao? Tại sao lại phải vay tiền họ?”. Hoàng Tử Thao gằn từng tiếng một, tay nắm chặt tờ giấy gán thân kia. “Tại sao lại phải gán tôi cho họ? Tại sao lại là tôi? Tại sao không phải là điều kiện khác?”

Ông nghe thấy cậu hỏi vậy liền bất giác sợ hãi mà co rúm người lại, trên trán ông đã đổ mồ hôi một lượt nhưng lại chẳng thể nào mở miệng giải thích. Mãi đến khi Hoàng Tử Thao gây sức ép cho ông, ông mới cố gắng lên tiếng giải thích. “Chuyện này… chuyện này xảy ra từ hơn mười năm trước…”

Ngày đó ông vẫn còn là một thợ sửa xe máy thuê cho người ta, lương ba cọc ba đồng mà vợ ông khi đó lại là một người phụ nữ tuy không phải giàu có gì nhưng lại có chút khá giả. Chính vì không chấp nhận bản thân thua thiệt với vợ mình, ông liền muốn làm ăn lớn, nhưng nếu muốn làm ông cần phải có một số vốn không nhỏ. Ông thì lại muốn nhờ đến vợ mình nên đành phải vay mượn của người khác, số tiền ông vay không phải là nhỏ nên khi vay người cho vay kia liền đưa ra điều kiện, đó là nếu trong vòng năm năm mà không thể trả hết hợ thì phải gán con ông làm con dâu của hắn. Lúc nó là vì bất quá hơn nữa, bản thân ông cũng nghĩ lần này làm ăn chắc chắn sẽ thành công nên mới không ngần ngại đồng ý với điều kiện đó, rồi hai người họ viết ra giấy vay nợ chia ra làm hai bản, mỗi bên giữ một bản.

Khi ông cầm được số tiền lớn như vậy liền vui mừng, ngày trước ông nghe người ta nói nếu đầu tư tiền vào bất động sản thì số tiền sau này thu về sẽ gấp hai, gấp ba số tiền đầu tư nên ông liền hùn hết tiền mà đi đầu tư vào lĩnh vực bất động sản. Nhưng một thời gian sau đó, công ty mà ông hùn tiền để đầu tư bỗng nhiên thông báo phá sản mà số tiền ông đầu tư vào cũng không thể lấy lại được, hay nói cách khác là ông phá sản. Từ đó đến nay cũng đã hơn mười một năm, ông vẫn chưa trả được nợ, vốn dĩ tưởng rằng người kia sẽ không nhớ đến khoản nợ này nữa nên ông vẫn sống chui lủi như thế suốt mấy năm trời chỉ cho đến khi có người đến tìm ông, bảo với ông số tiền năm đó cũng nên trả lại rồi vì thế, hôm nay ông mới đến đây tìm hắn.

Hoàng Tử Thao nghe rồi liền cảm thấy bản thân mình bị lừa, mà đây lại chính là cha hắn lừa chứ không phải là người khác. Hắn im lặng một hồi lâu rồi tự nhiên cười thật to, tiếng cười vang vọng khắp cả căn phòng, Hoàng mẫu thấy hắn như vậy cũng không biết phải nói gì. Về chuyện này ngay cả bà cũng không biết, vốn những tưởng ông lần này đến đây định nhờ hắn giúp chuyện gì, nếu đơn giản bà còn nói hộ cho ông nhưng đến thời điểm bây giờ ngay cả đến bà, bà cũng không thể chấp nhận được chuyện này chứ đừng nói gì đến hắn.

Hắn cứ như vậy mà cười đến mãi một lúc sau mới chịu ngừng. “Hay, hay lắm. Người ta hay nói, hổ dữ cũng không ăn thịt con nhưng ông lại vì tiền bạc, vì đố kị mà không màng đến con trai, ông liền bán tôi cho người ta. Ông đừng nghĩ tôi sẽ vì ông là cha tôi mà tôi sẽ giúp ông, đừng hòng”. Hoàng Tử Thao nói rồi liền cười khổ một tiếng rồi nói tiếp. “Tình nghĩa cha con? Vốn dĩ tôi đã không còn coi ông là cha của tôi rồi, tôi vẫn không quên ngày đó ông đuổi tôi ra khỏi nhà như thế nào. Tôi cũng không quên rằng, năm đó ông đã đánh mẹ tôi ra sao, nếu như ngày đó tôi không chạy ra ngoài cầu cứu nhà bên cạnh thì giờ này có lẽ, mẹ tôi cũng không còn ngồi đây nói chuyện với ông đâu. Vì thế, ông đừng nghĩ đến chuyện tôi sẽ giúp ông”

Hoàng Tử Thao nói rồi liền tức giận đứng dậy đi vào phòng, phòng khách hiện tại chỉ còn ông với Hoàng mẫu ngồi đó. Tuy rằng bà không chấp nhận được chuyện này nhưng lại không nỡ để ông ngồi tù, dẫu sao thì hai người cũng đã từng là vợ chồng, họ cũng từng có một gia đình hạnh phúc cho đến khi ông bắt đầu nghiện rượu. Cho đến giờ bà mới biết, ngày đó ông thành ra bộ dạng như thế cũng là do bà mà ra.

Hoàng mẫu rót nước đưa tới trước mặt ông, mặt khác bảo ông đợi ở đây rồi chính mình đi vào trong phòng hắn. Hai người ở trong đó nói những gì chỉ có hắn và bà biết, ông chỉ biết khi hắn bước ra ngoài trên tờ giấy gán thân kia đã có chữ ký của hắn. Hoàng Tử Thao không nhìn ông lấy một cái mà ném tờ giấy kia về phía ông rồi lại đi về phía cửa, ông đây cũng không phải là không hiểu ý liền mau chóng đứng dậy rời khỏi. Trước khi cánh cửa kia khép lại, hắn cũng không khách sáo mà ném cho ông một câu. “Từ giờ về sau, ông đừng đến đây làm phiền mẹ con tôi nữa”

“Ngô Phàm, sao đến muộn vậy?”. Mạc Khiết Thần vừa mới bước vào bên trong quá liền thấy y đang ngồi uống rượu ở quầy bar liền nhanh chóng tiến đến. “Lại cãi nhau với Hàn Trạc sao? Hai người đúng thật là, yêu nhau lâu như vậy mà vẫn còn có thể cãi nhau được”

Ngô Phàm nghe rồi cũng không nói gì chỉ tiếp tục uống rượu, Mạc Khiết Thần thấy y như vậy liền có cảm giác khó chịu. Thằng nhóc này rốt cuộc là có chuyện gì? Bình thường cãi nhau với Hàn Trạc đều chính là vừa uống rượu vừa kể lể nhưng hôm nay lại không có như thế, điều này khiến anh cảm thấy y đang giấu mình chuyện gì đó liền giất lấy chai rượu từ tay y mà nói. “Thằng nhóc nhà cậu, rốt cuộc là có chuyện gì? Nói đi xem nào, hay tôi gọi Hàn Trạc đến nhé”

“Đừng gọi cậu ấy”. Ngô Phàm vừa nghe anh nói thế liền gằn giọng nói, tay kia với lấy chai rượu từ tay anh mà rót vào chiếc ly rông tuếch trước mắt y. “Chuyện này… không cho cậu ấy biết được”

Khiết Thần nghe vậy liền đen mặt lại, tên này không phải một chân đạp hai thuyền đấy chứ? Anh nghĩ vậy liền khó chịu nhìn y lên tiếng. “Mẹ nó, Ngô Diệc Phàm. Rốt cuộc là có chuyện gì? Bằng không tôi gọi Hàn Trạc đến đây đấy”

Ngô Phàm nghe vậy cũng chẳng phản ứng gì nữa, cũng chẳng ngăn cản anh gọi Hàn Trạc nữa, y chỉ tập trung vào uống rượu còn người kia cứ lải nhải bên tai, y cũng chẳng mấy quan tâm đến. Từ khi nào việc y kết hôn với ai lại bị cha y kiểm soát vậy? Thời buổi này vẫn còn có việc, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy? Không nói đến việc người kia là nhân viên Ngô Thị, gia cảnh người này lẫn gia thế đều không bằng Ngô gia, tại sao ông vẫn muốn y lấy hắn? Chẳng phải trong mắt mấy nhị vị phụ huynh luôn quan tâm khi gả vợ lấy chồng cho con đều quan trọng đến môn đăng hộ đối hay sao? Tại sao cha y lại một chút cũng không quan tâm đến vậy?

Y cứ như vậy thẳng cho đến khi Mạc Khiết Thần không chịu được nữa liền lôi điện thoại ra tính gọi cho Hàn Trạc mới chịu lên tiếng. “Tôi sắp kết hôn rồi. Người này không phải là Hàn Trạc, mà là một người khác”

Mạc Khiết Thần nghe vậy liền giật mình nhìn y mà không hiểu, hóa ra là anh đoán đúng sao? Tên này bắt cá hai tay? Rồi thấy người kia có lợi hơn liền bỏ Hàn Trạc lấy người kia về làm vợ? Anh vốn đang định cho tên này một trận thì y lại tiếp tục nói. “Người này là con của con nợ cha tôi, vì không trả được nợ đúng hạn nên phải gán con cho cha tôi để trả nợ. Bất quá trong giấy vay nợ, người đó ghi là gán con làm con dâu cha tôi, nên theo lý tôi phải lấy cậu ta”

“Cậu ta? Ý cậu là người kia là con trai?”. Khiết Thần thấy y khẽ gật đầu liền thầm than trong lòng, hỏng rồi. Nếu người kia là con gái thì cho dù thế nào, Ngô Phàm tuyệt đối cũng sẽ không có quan tâm đến vì y chính là thích đàn ông chứ không phải phụ nữ nên nếu lấy cô ta về anh đây cũng không để tâm đến nhưng người này lại là con trai a, mà người xưa chẳng phải hay có câu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” hay sao? Bây giờ y chưa thích cậu ta, nhưng sau này ai dám đảm bảo y sẽ không bỏ Hàn Trạc mà đi yêu cậu ta đây. “Cậu cứ như vậy mà nghe theo sao? Chả nhẽ một chút phản kháng cũng không có?”

Ngô Phàm thấy anh nói vậy liền khẽ bật cười thành tiếng. “Phản kháng? Cậu nghĩ tôi phản kháng lại được cha tôi? Tôi nghĩ tôi còn chưa kịp phản kháng lại thì cái chức Ngô tổng này liền không cho tôi ngồi mà để cho thằng anh vô dụng, Ngô Triết kia ngồi lên. Đến lúc đó đừng than tại sao Ngô Thị lại phá sản a”

“Cũng đúng, Ngô Thị rơi vào tay Ngô Triết quả thật không có tốt”. Anh nghe vậy liền gật gù nói. “Chuyện này trước mắt là không nên để cho Hàn Trạc biết, như thế sẽ tốt hơn cho cậu ấy. Mà này, người kia là ai vậy?”

“Tò mò?”. Y lạnh nhạt nhìn người kia một cái, thấy ánh mắt trông chờ từ anh, y liền khẽ thở dài một tiếng. “Người này cậu cũng biết. Hắn đây là nhân viên Ngô Thị lại nằm dưới trướng của cậu, Hoàng Tử Thao”

Ba từ này liền khiến Mạc Khiết Thần giật mình mà mở to mắt nhìn y như muốn y xác nhận lại, trong lòng nghĩ cậu nhóc nhìn thế mà khá, thế nào lại là vợ tương lai của thằng nhóc đang ủ rũ ngồi cạnh mình kia. Mà tính tình của cậu nhóc này thế nào mà anh lại không biết, tốt nhất là không nên động vào bằng không sẽ đắc tội với y lúc nào không hay.

Đúng lúc này điện thoại của Ngô Phàm liền reo lên một lượt, y khẽ cau mày nhìn số điện thoại kia mà nghe máy.

“Chủ nhật này, người kia sẽ chuyển đến chỗ của con. Hảo hảo đối xử với cậu ta thật tốt, bằng không cái ghế của con khỏi cần ngồi nữa đi”

Chương 1 ↢

↣ Chương 3

Bình luận về bài viết này