KrisTao: Tổng tài, em yêu anh! – Chương 3: Dọn đến

 Chương 3: Dọn đến

“Tử Thao, sớm an”

Vu Tử Ân vừa bước vào phòng đã thấy hắn đang chăm chú làm việc liền vui vẻ tiến đến, trên tay còn cầm một gói xôi nóng. Hoàng Tử Thao nghe thấy tiếng chào liền ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn hơi khẽ cau lại mà lên tiếng. “Sao hôm nay lại đến sớm vậy? Sợ lão Lăng trừ điểm thi đua sao?”

“Phải, phải. Ông đây là sợ lão ấy trừ điểm thi đua nên chạy vội đến đây, ngay cả bữa sáng còn chưa kịp ăn đây này”. Vu Tử Ân vừa nói vừa giở gói xôi ra mà giả vờ than vãn, mắt cậu híp híp lại nhìn hắn mà cười đùa.

Hoàng Tử Thao không nói gì nữa liền tập trung làm cho xong báo cáo của mình.

Khoảng tầm hơn mười phút sau, mọi người đều đã đến đầy đủ, ngay cả Huân Hàn Trạc thường xuyên đi muộn nay cũng đến đúng giờ, điều này thật khiến mọi người cảm thấy ngạc nhiên a. Hắn ta chào hỏi mọi người một lượt rồi tiến về phía bàn làm việc của mình mà ngồi xuống.

Vu Tử Ân vừa nhìn thấy hắn ta như nhìn thấy quỷ, cậu liền cầm gói xôi đi đến chỗ hắn lánh nạn. Tử Thao thấy cậu như vậy liền lắc đầu cười một cái, tay cầm quyển sổ trên bàn khẽ đập lên đầu một cái.

“A… Sao cậu lại đánh mình?”. Vu Tử Ân tự dưng bị đánh liền nhảy dựng lên mà kêu, hắn thấy vậy cũng chỉ khẽ liếc cậu rồi lại tiếp tục công việc của mình. Cậu thấy hắn không tỏ thái độ gì liền ngồi xuống bên cạnh khều khều tay hắn mà nói. “Tử Thao này, cậu nói thử xem. Cái ghế phó phòng của hắn ta là do Ngô tổng cho hay là hắn tự mình mà có được vậy?”

“Cậu đây là đang muốn nói đến Huân Hàn Trạc?”. Hoàng Tử Thao nghe vậy liền khẽ lắc đầu mà trả lời. “Cậu ta có được vị trí này là do tự bản thân hay nhờ Ngô tổng, cũng không đến lượt chúng ta bàn luận. Nếu cậu rảnh rỗi quan tâm đến chuyện của người ta đến thế thì dùng thời gian đó mà chú tâm vào làm việc đi, như thế lão Lăng sẽ không bắt cậu chịu tội thay cho cậu ta nữa”

Vu Tử Ân nghe vậy liền bĩu môi một cái rồi cáu kỉnh đứng dậy đi về chỗ của mình. Hoàng Tử Thao cũng được trả lại sự yên tĩnh của mình liền tập trung làm cho xong báo cáo, trong lòng không khỏi cảm thán người con trai kia.

Ngày nào cũng như ngày nào, cứ mỗi lúc nào rảnh thì cậu đây lại lôi hắn ra hỏi mấy câu hỏi mà bản thân cậu đã thừa biết câu trả lời, tuy hắn không thích nhưng cũng chẳng tỏ ý khó chịu gì với cậu. Hắn quả thật không biết rốt cuộc là cậu ta đã đắc tội gì với lão Lăng hay với Huân Hàn Trạc mà lần nào có chuyện cũng là Vu Tử Ân gánh hết tội về mình.

Tầm hơn tám giờ, Tử Thao cầm bản báo cáo lên Trưởng phòng xin chữ ký. Vừa đúng lúc hắn mở cửa phòng thì vừa vặn Ngô tổng cũng đang ngồi ở đó, hắn liền hướng y chào một tiếng rồi đặt báo cáo lên trên bàn.

Hoàng Tử Thao nhìn Mạc Khiết Thần một cái rồi chậm rãi lên tiếng. “Trưởng phòng Mạc, đây là báo cáo tình hình sản xuất của tháng vừa rồi. Anh xem qua thế nào, nếu cần sửa gì thì báo cho tôi một tiếng, tôi sẽ hoàn thành trong ngày hôm nay”

Mạc Khiết Thần nghe vậy liền khẽ gật đầu một cái rồi hướng hắn ngồi xuống ghế đối diện. Hắn cũng không để ý gì nhiều liền trực tiếp ngồi xuống, Ngô Phàm ngồi ở bên cạnh khẽ liếc sang phía hắn một cái, trong lòng không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Anh ngồi ở phía đối diện khẽ ngẩng đầu lên nhìn, thấy một người dửng dưng với chuyện sắp sửa xảy ra, một người có vẻ dù trời có sập cũng chẳng ảnh hưởng gì tới mình liền khẽ bật cười một cái. Khiết Thần quay sang nhìn hắn một lượt, trong đầu thử đánh giá xem rốt cuộc giữa hắn và Hàn Trạc nếu như thật sự đối đầu với nhau thì rốt cuộc ai mới là người thắng.

Đúng lúc anh đang hứng trí đành giá thì điện thoại của hắn liền rung lên, hắn nhìn dãy số trên màn hình điện thoại liền có cảm giác không lành. Hoàng Tử Thao lấy cớ đó rời khỏi, cả anh và y cũng không để hắn nán lại liền gật đầu đồng ý.

Cho đến khi cánh cửa kia khép lại, Hoàng Tử Thao mới chịu bắt máy. “Lần này lại có chuyện gì nữa đây? Nếu như ông cần tiền thì nhắn tin cho tôi, đừng có gọi điện làm phiền tôi nữa?”

Người đàn ông ở phía đầu dây bên kia nghe hắn nói vậy liền vội vã lên tiếng giải thích. “Không… không phải là vì chuyện đó. Chuyện là, nhà bên kia vừa gọi điện đến, bảo… bảo là chủ nhật này con… con sẽ dọn đến chỗ con trai họ”

Hoàng Tử Thao nghe vậy liền trực tiếp cúp máy, đến lúc này hắn mới nhớ ra chuyện “tốt” mà cha hắn đem đến cho hắn. Tử Thao tức giận mà nắm chặt chiếc điện thoại ở trong tay mà trở về phòng làm việc.

Mọi thứ cứ như vậy mà trôi đi, thoáng cái hôm nay đã là chủ nhật rồi.

Tâm trạng của Hoàng Tử Thao hôm nay lại không có được tốt, cả Lam La lẫn Vu Tử Ân gọi điện rủ đi chơi nhưng hắn lại một mực từ chối để rồi bây giờ, bản thân hắn không biết làm thế nào để đối mặt với việc sắp sửa xảy ra.

Hoàng mẫu thấy con trai như vậy cũng không biết nên nói cái gì, bà chỉ ngồi đó sắp xếp quần áo, đồ dùng cá nhân cho hắn. Chuyện xảy ra đến ngày hôm nay tuy không phải do bà gây ra nhưng bà vẫn luôn nghĩ, chính bà là người đã đẩy hắn đến chuyện này.

Hoàng Tử Thao dường như biết bà đang nghĩ gì liền ngồi xuống bên cạnh, đưa tay nắm lấy tay bà mà nói. “Mẹ, mẹ đừng trách bản thân nữa, con cũng không có trách mẹ. Chuyện ngày hôm nay xảy ra, muốn trách thì vẫn là trách ông ấy. Hơn nữa, con thì con cũng đã đồng ý rồi, có muốn rút cũng không được nữa”

Hoàng mẫu nghe vậy liện vội ôm lấy hắn, bà biết hắn trước giờ chưa bao giờ trách bà điều gì, ngay cả việc bà thuyết phục hắn đồng ý chuyện này, hắn một câu cũng không trách móc nhưng cũng vì thế mà bản thân bà luôn cảm thấy có lỗi với hắn.

Hai người cứ như vậy mà ôm nhau một lúc lâu cho đến khi có người gõ cửa, người này thông báo xe đã đợi ở dưới nhà. Hoàng mẫu nghe vậy liền lau nước mắt nhìn hắn lên tiếng. “Tử Thao, con sang bên đó nhớ đừng có để gia đình họ phật ý. Mẹ biết con là đứa kén ăn, nhưng sang bên đó rồi, con cũng hãy cố gắng mà hòa nhập.

Con sang bên đó một mình quả thật là mẹ không có yên tâm, nhưng mẹ lại không thể sang đó cùng con được. Con sang đấy nhớ phải biết tự chăm sóc cho bản thân, con lại là đứa hay dễ ốm nên đừng ăn hay uống đồ lạnh quá nhiều”

Hoàng Tử Thao nghe vậy không biết nên làm thế nào, tay chân luống cuống ôm bà lại. “Mẹ, con nhớ rồi. Mẹ an tâm, con tự chăm lo cho bản thân được mà”

Hắn vừa nói xong liền một tay xách vali, một tay xách túi mau chóng rời đi. Khi hắn đã an vị trên xe, Hoàng mẫu mới bước ra bên ngoài hiên lặng lẽ nhìn chiếc xe lăn bánh.

Khoảng nửa tiếng sau, chiếc xe đỗ trước cổng căn biệt thự. Hoàng Tử Thao tự mình xách đồ vào trong nhà, hắn quả thật không có tâm trạng nào mà ngắm nhìn xung quanh chỉ cúi đầu theo người kia bước vào bên trong.

“Cậu ba…”. Một trong số hai người đi cùng hắn liền lên tiếng. “Cậu ấy đến rồi ạ”

Người kia nghe thấy cũng chỉ ừ một tiếng rồi lại chăm chú đọc sách, Hoàng Tử Thao đi đằng sau nên có lẽ không nhìn thấy khuôn mặt của người kia chỉ cho đến khi phòng khách còn mỗi hai người họ, lúc này hắn mới nhận ra người trước mặt mình là ai.

“Ngô… Ngô tổng…”, Hoàng Tử Thao giật mình mà lùi lại vài bước. Hắn đây rốt cuộc là không hiểu chuyện gì đang xảy ra, người đang ngồi trước mặt hắn là Ngô tổng, nhưng y đây cũng đã có người yêu rồi, làm sao có thể…

Ngô Phàm thấy hắn như vậy liền gập quyển sách xuống bàn rồi lại hướng về phía phía Tử Thao mà lên tiếng. “Ngạc nhiên? Cậu ngồi xuống đi, tôi có một vài chuyện muốn nói với cậu”

Hoàng Tử Thao nghe vậy liền kéo vali đến gần chiếc ghế đối diện y mà ngồi xuống, Ngô Phàm cũng không có khách khí gì liền lên tiếng. “Chắc cậu cũng biết tại sao bản thân lại có mặt ở đây rồi, nên tôi cũng không nói lại nữa. Chỉ là sắp tới đây, tôi và cậu sẽ ở cùng một chỗ, có một số việc tôi cần phải nói trước”

Hắn đây không phải loại người ngu ngốc mà không biết chuyện mà y muốn nói ở đây là gì, bất quá hắn đây cũng đành phải giả vờ như không biết mà gật đầu đồng ý.

Sau khi nói chuyện với Ngô Phàm xong, Hoàng Tử Thao theo người làm đi lên phòng mình. Phòng của hắn ở ngay sát bên cạnh phòng của Ngô Phàm, hắn thật không biết đây là ý gì nhưng cũng không có phản đối mà kéo vali bước vào bên trong phòng.

Khi nãy nói chuyện với Ngô Phàm, quả thật cũng không có gì phiền toái. Chung là hắn có sống ở đây cũng không có bất tiện gì, hắn cũng có thể thoải mái ra ngoài, đi chơi với bạn bè, y không có phản đối chỉ là bất quá chuyện của Ngô Phàm với Huân Hàn Trạc, hắn lại biết rõ nên y cũng không có giấu, chỉ là cái y cần là hắn coi như không nhìn thấy, không nghe thấy là được. Đây cũng là việc mà hắn làm giỏi nhất từ trước tới nay, y cũng không cần quá lo lắng.

Sau khi tắm rửa một hồi, Hoàng Tử Thao thấy sắp tới giờ nấu cơm liền nhanh chóng đi xuống dưới nhà.

Lúc này, mấy người làm phụ trách bếp núc đang tất bật chuẩn bị đồ nấu ăn. Hoàng Tử Thao thấy vậy liền vui vẻ đi đến, ý là muốn tự mình nấu cơm. Mọi người thấy hắn nói vậy liền xanh mặt, một người trong số đó liền vội nói. “Cậu chủ, chuyện này quả thật là không được. Cậu ba mà biết chúng tôi để cậu tự mình nấu cơm, chúng tôi e là sẽ bị cậu ba đuổi việc mất”

Hoàng Tử Thao nghe vậy liền cau mày một cái, tuy rằng y nói hắn muốn làm gì thì làm nhưng cũng không có ý nói đến công việc bếp núc hắn cũng có thể động đến. Vốn là từ bỏ ý định tự mình nấu cơm, nhưng rồi thế nào lại quay người trở lại nhìn mọi người vui vẻ lên tiếng. “Chị hai à, chị cứ đến em nấu cơm đi. Em cũng thường hay tự nấu ăn nên quen rồi, với cả tí nữa cậu có trách phạt, em cũng không để anh ấy trách phạt các chị đâu a”

Hoàng Tử Thao nói rồi liền nhanh chóng vo gạo, bắc nồi cơm. Hắn nhìn qua một lượt cũng biết hôm nay sẽ nấu món gì liền bắt tay vào làm, đôi tay thoăn thoắt thái rau trên thớt rồi lại quay sang xào thịt ở trên bếp.

Tầm nửa tiếng sau, mọi thứ gần như cũng đã hoàn thành, Hoàng Tử Thao đem đồ ăn đặt lên trên bàn vừa vặn Ngô Phàm từ trên phòng bước xuống. Y nhìn thấy hắn một bên xơi cơm ra bát tô, một bên sắp ra hai cái bát ăn cơm và đôi đũa mà hướng y hỏi. “Ngô tổng, anh ăn cơm hay ăn thức ăn trước?”

“Mấy người làm cái trò gì đây? Ai bảo mấy người để cậu ta nấu cơm? Mấy người đây là muốn nghỉ việc hết sao?”. Ngô Phàm không hề để ý đến câu hỏi của hắn mà quay sang những người làm đứng bên hỏi. Một người làm đứng ở phía dưới liền lắp bắp trả lời. “Cậu ba, là… là cậu chủ muốn tự mình làm cơm. Chúng tôi… chúng tôi không ngăn cản được cậu ấy”

“Ha, cậu ta muốn làm gì thì làm được sao? Ở đây từ bao giờ, mấy người có thói tự cho mình quyết định vậy hả?”. Ngô Phàm nắm chặt bàn tay lại thành quyển mà gằn giọng xuống. Hoàng Tử Thao đứng yên nãy giờ, thấy một màn này chỉ có thể lắc đầu, hắn một tay xới cơm rồi lại hướng y giải thích. “Ngô tổng, anh có muốn trách thì cứ trách tôi đây này. Tôi đây là muốn tự mình nấu cơm, bọn họ không ngăn được bất quá, muốn đuổi thì anh vẫn nên đuổi tôi trước”

Ngô Phàm nghe vậy liền nhếch mép cười một cái. “Đuổi cậu? Cậu nghĩ tôi đây lại không dám?”. Hắn nghe thế liền lắc đầu cười đáp. “Tất nhiên là anh dám”

Hoàng Tử Thao im lặng một hồi rồi mới tiếp tục lên tiếng. “Ngô tổng, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi vì đã không nói trước với anh mà đã tự ý sử dụng bếp. Nhưng thật tình thì tôi làm vậy, cũng là có lý do của nó”. Ngô Phàm khẽ cau mày nhìn hắn một lát, tâm tình cũng dịu nhẹ đi một ít rồi nói. “Lý do?”

“Thực ra là tôi, từ trước tới giờ đều rất kén ăn. Ngoại trừ đồ ăn mà mẹ tôi hay tự nấu ra thì tôi thật không thể ăn được đồ của người khác làm. Nếu bắt buộc phải ra bên ngoài ăn thì cũng chỉ có một quán, tôi có thế tạm chấp nhận mà ăn ở đó”. Hoàng Tử Thao vừa nói vừa vân vê gấu áo, thấy y không có ý kiến gì liền mau chóng nói tiếp. “Nếu như anh không thích hay không muốn ăn đồ tôi nấu thì từ ngày mai, tôi vẫn sẽ để người làm nấu cơm cho anh, còn đồ của tôi thì tôi tự nấu là được rồi”

Hắn không nhanh không chậm mà lên tiếng nhưng Ngô Phàm lại không có ý kiến gì, trong lòng hắn bất giác khẩn trương, thật không biết ý kiến này của hắn có được chấp thuận hay không.

Mãi một lúc sau, Ngô Phàm mới chịu động đũa đồng thời lại hướng hắn lên tiếng. “Khỏi cần phiền phức như vậy, cậu nấu cơm là được rồi. Muốn nấu gì thì cứ bảo người làm đi chợ để trong tủ lạnh, tối về nấu là được”

Chương 2 ↢

↣ Chương 4

Bình luận về bài viết này