Chương 5: Lo lắng
Sáng sớm ngày hôm sau, Hoàng Tử Thao tỉnh dậy sớm hơn thường lệ. Do đêm qua bị mất ngủ sớm nên trông sắc mặt hắn cũng không có được tốt, người làm vừa nhìn thấy hắn liền bị giật mình một phen, vừa vặn lão quản gia từ phía bên ngoài vườn đi vào vốn dĩ định lên tiếng chào một câu nhưng lại thấy tâm tình hắn có chút không tốt nên đành lẳng lặng rời đi.
Hoàng Tử Thao lười nhác bước vào phòng bếp, lấy từ trong tủ lạnh ra một ít thịt gà, ngô, nấm hương, trứng gà và bột năng mà chiều qua hắn qua chợ mua mà thuần thục làm xong một nồi súp gà nóng hổi. Ngẫm nghĩ một hồi rồi lại ngước lên nhìn đồng hồ treo tường, nhẩm tính cũng chỉ còn mười lăm phút nữa là hai người kia sẽ xuống nên có lẽ không kịp làm đồ ăn cho bữa trưa rồi. Tử Thao thở dài một tiếng với tay bật lại nồi cơm rồi lại đem đồ ăn còn lại từ bữa tối qua để vào trong lò vi sóng đem hâm lại.
Hoàng Tử Thao nhanh chân nhanh tay để cơm và thức ăn vào trong camen vừa lên tiếng gọi. “Bác quản gia”
“Cậu chủ”. Lão quản gia đang ở bên ngoài giao việc cho người làm thấy hắn lên tiếng gọi mình liền nhanh chóng bước vào phòng bếp. “Cậu có điều gì căn dặn ạ?”
“A, cũng không có gì nhiều đâu ạ”. Hắn mắt thấy ông đã đứng đằng sau mình liền quay chào lại một câu rồi nói, trên tay là một bát súp nóng cũng được hắn để vào bên trong hộp camen. “Bữa sáng của Ngô tổng cháu đã làm xong rồi, lát nữa anh ấy xuống, bác bảo người làm đun lại cho nóng rồi hãng cho anh ấy ăn. Cháu sớm có việc nên cháu đi làm trước đây ạ”
“Tôi nhớ rồi cậu chủ”. Ông nhẹ cười đáp lại hắn một câu rồi lại lên tiếng hỏi. “À mà, đêm qua cậu ba có đưa người về. Chuyện này, cậu chủ…”
“Cháu biết rồi ạ”. Hoàng Tử Thao nhẹ cười một cái rồi trả lời ông. “Bữa sáng này, bác cũng đừng nói là do cháu làm nhé. Cháu muộn rồi, cháu đi đây ạ”
Hoàng Tử Thao nói xong liền nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự. Khi hắn vừa rời đi thì Ngô Phàm cùng với Hàn Trạc đi xuống dưới tầng, lão quản gia thấy vậy liền sai người đun lại nồi súp cho nóng rồi cũng dặn dò đôi ba câu mới rời đi.
Người làm cũng hiểu ý của ông nên cũng không dám làm bừa, lúc đặt bát súp lên trên bàn cũng chỉ dám nói hai ba cậu mời y ăn sáng rồi thối lui. Ngô Phàm nhìn thấy cũng không nói gì, y cũng biết bữa sáng này là do ai làm nên cũng không hỏi gì nhiều chỉ ừ nhẹ một tiếng rồi cúi đầu xuống ăn, nhưng Hàn Trạc lại cau mày hướng người làm mà lên tiếng hỏi. “Bữa sáng hôm nay là ai làm vậy? Chẳng phải mọi lần bữa sáng đều được làm đầy đủ các món hay sao? Bữa sáng có mỗi bát súp gà thế này, ăn làm sao no được”
“Cái… cái này”
Người làm nghe vậy liền giật mình quay lại, cô không biết nên trả lời cậu ta như thế nào đành phải đưa mắt về phía Ngô Phàm đang ngồi, y vẫn ung dung tự tại mà ăn hết bát súp của mình rồi đưa bát cho cô nói. “Lấy tôi thêm bát nữa”. Rồi lại quay về phía Hàn Trạc nói thêm. “Dạo này anh có tuyển một đầu bếp mới, tay nghề cũng không tệ. Em ăn thử đi nếu hợp, anh sẽ bảo cậu ta làm một ít đồ ăn cho em”
“Nhưng mà…”. Hàn Trạc vốn định nói thêm câu gì nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của y, cậu liền cụp mắt xuống mà ăn cho xong bát súp của mình. “Oa… quả đúng như anh nói nha, súp gà này rất ngon, tuy rằng món này em đã ăn rất nhiều nơi rồi nhưng chưa có chỗ nào làm được như thế này. Sau này, em phải thường xuyên đến nhà anh ăn cơm mới được”
Ngô Phàm nghe vậy cũng chỉ cười cười vài tiếng cho qua chuyện, khẽ liếc điện thoại một cái cũng biết đã đến giờ đi làm, người kia giờ này chắc cũng đã đến công ty rồi đi. Chuyện ngày hôm qua y quả thật vẫn chưa biết nên giải thích với hắn như thế nào, nghĩ mãi một hồi cũng vẫn chưa thể nghĩ ra một lý do nào hợp lý, y liền gác lại mà lái xe đưa Hàn Trạc đến công ty.
“Hoàng Tử Thao, nay cậu đến sớm vậy?”. Vu Tử Ân mở cửa bước vào phòng trên miệng vẫn còn ngậm một mẩu bánh mì tiến đến bàn làm việc của mình, hướng hắn mà hỏi. “Ai nha, bữa sáng của cậu là súp gà sao? Cho mình ăn với”
“Cậu ăn cho xong mẩu bánh mì của mình đi, xin mình làm gì?”. Hoàng Tử Thao đây cũng không vừa, chẳng khách khí gì mà đốp chát lại cậu vài câu. “À quên, chín giờ sáng nay công ty có cuộc họ. Tiểu Ân, cậu đi thay mình đi”
“Cái gì? Sao lại là mình?”. Vu Tử Ân vừa nghe thấy thế liền quăng vội mẩu bánh mì vào thùng rác bên cạnh mà chạy sang bàn làm việc của hắn. “Tử Thao, cậu cãi nhau với lão Lăng hay trưởng phòng Mạc à?”
“Liên quan?”. Hắn vừa ăn một thìa súp nóng vừa chớp chớp mắt nhìn cậu hỏi lại. “Hôm nay mình có chút mệt nên không muốn đi a, với cả mình còn phải làm nốt báo cáo nữa, chiều đã phải nộp cho lão Lăng rồi”
Vu Tử Ân nghe thấy vậy liền xụ mặt xuống, mắt hấp háy nhìn bát súp trên bàn nhưng lại chẳng dám xin một miếng. Cùng lúc này, Huân Hàn Trạc từ bên ngoài trở vào, thấy trong phòng có mỗi hai người họ, cậu ta liền vui vẻ tiến đến chào một tiếng.
“Hàn Trạc, nay cậu đến sớm vậy?”. Vu Tử Ân bên ngoài thì cười nói nhưng bên trong lại đang chửi thầm cậu ta vài câu cho bõ ghét. “Chẳng phải mọi lần cậu hay đi muộn lắm sao? Hay hôm nay Ngô tổng đưa đi à?”
“Tiểu Ân, cậu sao lại biết rõ đến vậy?”. Hàn Trạc cũng chẳng kém cạnh mà nói lại vài câu, rồi lại quay sang chào hắn. “Tử Thao, sớm an. Mà bữa sáng cậu cũng dùng súp gà sao?”
“Ừ, có chuyện gì à?”. Hoàng Tử Thao ngẩng đầu lên đáp lại, cậu ta thấy vậy cũng chỉ cười cười nói. “Không có chuyện gì, chỉ là bữa sáng nay tôi với Ngô tổng cũng ăn món súp gà này nên tôi cảm thấy trùng hợp thôi”
Hắn nghe vậy cũng chỉ gượng cười mà cất chiếc bát vào trong camen, rồi lại quay sang Tử Ân bàn chuyện công việc. Huân Hàn Trạc thấy hắn không để ý gì tới mình liền hừ lạnh một tiếng rồi bước về bàn làm việc của mình. Sau khi bàn giao lại công việc xong xuôi thì mọi người trong phòng đều đã đến đầy đủ hết rồi.
Vu Tử Ân cầm một chồng tài liệu trở về bàn làm việc của mình, khuôn mặt cậu bỗng dưng méo xệch đi một đoạn, mọi người thấy vậy lại quay sang nhìn Tử Thao một lúc, trong đầu không ngừng đặt câu hỏi xem có phải là hắn bắt nạt Tử Ân hay không? Nếu không tại sao mặt cậu lại thành ra như vậy?
Nhưng đấy là mọi người nghĩ vậy chứ ai nào dám lên tiếng hỏi hắn một câu đâu. Cuối cùng thì không ai bảo ai lại cắm cúi làm việc, dạo này do gặp vấn đề ở khâu sản xuất nên chẳng mấy ai có thời gian rảnh mà ngồi chơi tám chuyện cả ngoại trừ một người, Huân Hàn Trạc. Báo cáo hôm qua Khiết Thần bảo làm, hôm nay cậu ta lại kêu Vu Tử Ân làm hộ nhưng lại bị cậu từ chối. Cậu ta vốn đang định nói cậu vài câu thì Mạc Khiết Thần bước vào phòng. “Tử Thao, chuẩn bị tài liệu xong chưa? Năm phút nữa, cùng tôi lên phòng họp”
“Trưởng phòng Mạc…”. Hoàng Tử Thao nghe vậy liền gọi giật anh lại, tay chỉ về phía Tử Ân mà nói. “Hôm nay tôi có chút mệt nên không lên họp được, nên là Tử Ân sẽ đi thay tôi được không? Tài liệu với cả sổ sách tôi đã chuẩn bị xong cũng như bàn giao cho cậu ấy rồi”
Mạc Khiết Thần không nói câu gì chỉ khẽ gật đầu một cái rồi rời đi, Vu Tử Ân cũng theo đó mà sắp xếp tài liệu cùng anh ra ngoài. Huân Hàn Trạc thấy cậu đi rồi, mắt không thấy còn có ai trong phòng giúp mình nữa, nhưng bản báo cáo này cậu ta đâu có biết làm, nên đành đánh liều cầm tài liệu tiến về phía bàn đối diện.
“Tử Thao, tôi có thể nhờ cậu một việc được không?”
“Việc gì? Nếu là cậu nhờ tôi làm hộ báo cáo thì xin lỗi, tôi không làm được”. Hoàng Tử Thao lạnh nhạt lên tiếng, mắt hắn không nhìn lấy người kia một cái mà cầm lấy tách trà để trên bàn uống một ngụm mà nói tiếp. “Tôi đây còn có nhiều việc phải làm, không tiện làm hộ cho cậu”
“Ai nha, Tử Thao. Cả phòng ai cũng biết cậu là người tốt bụng mà”. Huân Hàn Trạc nghe vậy cũng không có nản chí mà nói tiếp. “Với cả, bản báo cáo này quan trọng lắm, chiều nay đã phải nộp rồi”
Hoàng Tử Thao nghe vậy liền cười lạnh một cái, buông chiếc bút đang cầm trên tay xuống, hướng mắt nhìn người kia đang cười với mình mà đáp lại. “Cậu đây nghĩ rằng là chỉ có báo cáo của cậu quan trọng mà báo cáo của tôi không quan trong sao? Cậu tưởng chỉ có mỗi mình cậu là phải nộp báo cáo trong chiều nay, còn tôi và mọi người thì không chắc?”. Hắn hít một hơi thật dài rồi tiếp tục nói. “Huân Hàn Trạc, tôi là Hoàng Tử Thao chứ không phải Vu Tử Ân mà cậu bảo làm cái gì thì làm cái đấy, sau đó nếu như có sai sót thì lại chịu tội thay cậu. Hàn Trạc, cho dù là Ngô tổng chống lưng cho cậu nhưng không có nghĩa là cậu muốn làm gì thì làm, muốn bắt ai gánh tội cho cậu thì phải gánh tội cho cậu”
Hắn nói xong liền cắm đầu vào màn hình máy tính làm cho xong báo cáo của mình, Huân Hàn Trạc bị hắn nói vậy cũng chẳng biết giấu mặt vào đâu liền nắm chặt lấy tài liệu đang cầm trên tay trở về bàn làm việc của mình. Mọi người trong phòng thấy cậu ta bị hắn nói như vậy, dù không có thể hiện ra bên ngoià nhưng ai nấy cũng đều phấn khởi trong lòng. Dẫu sao thì việc cậu ta có Ngô tổng chống lưng cho ở cái công ty này là chuyện ai ai cũng biết, cậu ta vốn không làm được việc nhưng vẫn nghiễm nhiên được đề bạt lên làm phó phòng chỉ trong có hơn tháng làm việc, hơn nữa cậu ta lại bắt mọi người trong phòng làm báo cáo hộ mình, nếu báo cáo xảy ra sơ sót họ lại là người đi chịu tội thay cho cậu ta. Nay Huân Hàn Trạc bị Tử Thao nói như vậy, trong lòng mọi người tất yếu đề sẽ hả lòng hả dạ.
“Tử Thao này…”. Vu Tử Ân vừa mới đi họp về xong cũng là giờ cơm trưa nên xuống canteen ăn cơm đã thấy hắn ngồi đó liền vui vẻ tiến đến. “Hôm nay có chuyện gì sao? Trông sắc mặt cậu không có được tốt”
“Không có gì đâu, chỉ là đêm qua thế nào lại bị mất ngủ thôi”. Hoàng Tử Thao khẽ lắc đầu trả lời. “À, cuộc họp sao rồi? Ngô tổng có nói gì không?”
“Cũng không có gì nhiều, chỉ là mấy vấn đề mà chiều qua phòng mình họp thôi. Không cần lo đâu”. Vu Tử Ân vui vẻ lên tiếng, được một lúc rồi lại khều tay hắn mà hỏi. “À, dạo này cậu không liên lạc với Lam La à? Qua anh ấy gọi điện cho mình, bảo dạo này cậu không nói chuyện với anh ấy nữa”
“Cũng không có gì đâu, nhà có chút chuyện nên không tiện gọi điện cho anh ấy thôi”
Hoàng Tử Thao nói rồi liền cúi đầu ăn cho xong bữa cơm của mình, cùng lúc này hắn lại thấy Ngô tổng cùng với Hàn Trạc đi xuống canteen, bên cạnh còn có trưởng phòng Mạc.
Ba người này lấy cơm xong liền tiến về phía hai người đang ngồi, không đợi hai người lên tiếng Mạc Khiết Thần đã lên tiếng trước. “Tử Thao, Tử Ân. Hai người không ngại nếu chúng tôi ngồi đây chứ?”. Tử Ân nghe vậy liền nhanh chóng đáp lại. “Không ngại, không ngại. Các anh ngồi đi”
Ba người ho cũng không khách sáo mà ngồi xuống, Tử Thao cũng không nói câu gì chỉ khẽ ngồi dịch sang một bên để cho Khiết Thần ngồi xuống. Mọi người không ai nói với ai câu gì, không khí bỗng nhiên trầm hẳn xuống đến khi tiếng tin nhắn từ điện thoại của Tử Thao vang lên mới phá vỡ được bầu không khí yên tĩnh này.
Hắn chậm rãi rút điện thoại từ trong túi áo ra, mẩu tin nhắn kia vừa hiện lên màn hình thì khuôn mặt hắn liền tái nhợt đi vài phần. Lúc này, Tử Thao đã bắt đầu hoảng loạn, bản thân hắn không biết nên làm gì vào lúc này, đôi bàn tay hắn bỗng nhiên run lên bần bật, Tử Ân ngồi cạnh thấy điều khác lạ của hắn liền vội vàng lên tiếng. “Tử Thao, có chuyện gì sao? Sao cậu lại run vậy?”
Một tiếng này của cậu mới kéo ba người kia đang vui vẻ cười đùa với nhau quay lại, Hoàng Tử Thao càng ngày càng run lên, vẻ mặt hắn toát lên sự sợ hãi. Hắn không trả lời câu hỏi của cậu mà hướng về Khiết Thần lên tiếng. “Trưởng phòng Mạc, tôi hôm nay có chút việc nên xin nghỉ phép chiều nay. Báo cáo anh cần tôi đã làm xong rồi, chiều Tử Ân sẽ nộp cho phó Lăng. Tôi xin phép”
Hoàng Tử Thao nói rồi liền mau chóng đứng dậy rời đi, khi hắn mới bước ra khỏi công ty thì vừa vặn có một chiếc ô tô mày đen dừng lại ở ngay trước mắt hắn. Một người đàn ông bước xuống, người này mặc một bộ đồ màu đen tiến lên phía trước cúi chào hắn một cái rồi quay lại mở cửa xe mời hắn lên.
Sau khi Hoàng Tử Thao rời đi thì Ngô Phàm cũng vừa mới từ trong canteen trở ra, thấy mấy nhân viên đang tập trung ở sảnh lớn liền tiến đến hỏi xem là có chuyện gì. Mấy người này không ai dám nói dối liền kể lại toàn bộ những gì mà họ vừa mới nhìn thấy cho y nghe, Ngô Phàm nghe xong liền nhíu mày lại mà phất tay bảo mọi người đi làm việc của mình rồi tự bản thân cũng lên phòng mà nghỉ ngơi.
“Khiết Thần…”. Ngô Phàm ngồi ở sô pha phòng khách hướng người kia mà lên tiếng. “Có gọi được cho cậu ta hay không?”
“Không có”. Mạc Khiết Thần buông điện thoại xuống lắc đầu trả lời. “Nhưng mà có thật là Tử Thao không? Nhỡ đâu bọn họ nhìn lầm a”
“Không có chuyện đó”. Y lạnh nhạt lên tiếng, nhấp một ngụm trà đắng rồi nói tiếp. “Ban chiều tôi có kiểm tra camera an ninh của công ty rồi, quả thật là Hoàng Tử Thao”
Khiết Thần nghe vậy liền cố gắng gọi điện lại cho hắn nhưng rốt cuộc vẫn là không có ai nghe máy. Hai người họ, một người thì lo lắng một người khó chịu chờ đợi người kia trở về. Khi kim đồng hồ chỉ đúng hai mươi ba giờ ba mươi, tiếng của người làm từ bên ngoài vọng vào. “Cậu ba, cậu chủ về rồi”
Ngô Phàm nghe thấy liền vội vàng đứng dậy, Khiết Thần cũng theo y mà trở ra ngoài. Cùng lúc này, Hoàng Tử Thao tay cầm áo khoác thất thểu bước vào trong nhà. Cả Ngô Phàm lẫn Khiết Thần vừa mới nhìn thấy hắn liền giật mình, trên người hắn lúc này toàn là máu, trên người hắn cũng có rất nhiều vết thương.
“Tử Thao… Tử Thao, có chuyện gì vậy? Nói cho tôi biết, rốt cuộc là có chuyện gì?”. Ngô Phàm cau mày mà giữ tay hắn lại mà hỏi, nhưng Tử Thao không hề nói một câu gì mà đẩy y ra khỏi người mình. Khuôn mặt hắn vẫn cứ như vậy, vẫn bình thản như không có chuyện gì mà hướng người đối diện lên tiếng. “Bác quản gia, bác lấy giúp cháu một chậu nước nóng cùng với thuốc đỏ và đồ băng bó vết thương lên phòng cháu với ạ. À với cả, bác lấy cho cháu thuốc giảm đau nữa”
Hắn nói xong liền chậm chạp lê từng bước lên cầu thang trở về phòng của mình, Ngô Phàm thật sự muốn giúp đỡ nhưng hắn tuyệt nhiên lại từ chối sự giúp đỡ đó. Khiết Thần thấy vậy cũng chỉ lắc đầu rồi dặn dò người làm đôi ba câu rồi rời đi, Ngô Phàm tiến về phía người làm cầm lấy chậu nước cùng với đồ cứu thương đi lên tầng.
Ngô Phàm khẽ mở cửa bước vào, hắn không có ở trong phòng, y vốn định quay trở ra tìm thì nghe thấy tiếng nước chảy ở trong phòng tắm. Y không nói gì chỉ đặt chậu nước nóng xuống đất rồi chính mình ngồi ở trên giường, ánh mắt nhìn vào cánh cửa buồng tắm mà trong đầu không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Một lúc sau, Hoàng Tử Thao bước ra khỏi phòng tắm, hắn đây chỉ là cuốn tạm một chiếc khăn tăm ở phía dưới nên khi vừa nhìn thấy y liền giật mình một cái. Không thấy Ngô Phàm lên tiếng, hắn liền bước về phía tủ quần áo lấy ra một chiếc áo ngủ thuần thục mặc vào. “Ngô tổng, muộn rồi anh còn tìm tôi là có chuyện gì sao?”
“Lại đây…”. Ngô Phàm mắt không nhìn người kia mà lạnh nhạt lên tiếng. “Tôi giúp cậu xử lý vết thương”
“Không cần, tôi có thể tự làm được”. Hoàng Tử Thao nghe vậy liền nhẹ giọng lên tiếng. “Mấy vết thương này không quá nặng nên cũng không cần thiết phải nhờ đến người khác. Ý tốt của Ngô tổng, tôi xin cảm ơn”
“Tôi không nói lại lần thứ hai đâu”. Y không để mấy lời kia của hắn vào trong tai, trực tiếp cắt đứt câu nói của hắn. “Mau lại đây”
Hoàng Tử Thao đây đâu phải là không biết tính khí của y như thế nào, hắn liền thở dài một cái rồi chậm chạp tiến về phía chiếc giường. Ngô Phàm khẽ cau mày nhìn hắn rồi lại nhìn vết thương trên người, trong lòng liền thầm mắng “Như thế này mà bảo không nặng? Chậm chút nữa là chết rồi chứ đừng có ngồi đây mà chống đối”
Ngô Phàm đưa thuốc giảm đau cho hắn rồi bản thân tự cởi chiếc áo ngủ của hắn ra, lúc đầu dùng khăn nhúng vào nước ấm lau đi những giọt máu còn sót lại trên những vết thương kia. Sau đó, y thuần thục dùng thuốc đỏ cầm máy, thuốc sát trùng khử lên vết thương rồi băng bó lại cho hắn. Xong xuối, Ngô Phàm để hắn nằm xuống giường rồi tự mình thu dọn đống đồ kia đi.
“Ngô tổng, cảm ơn anh”
“Không cần cảm ơn, chuyện tôi nên làm”. Ngô Phàm lắc lắc đầu lên tiếng. “Với cả, ở nhà không cần gọi tôi là Ngô tổng, gọi Ngô Phàm là được rồi. Cậu nghỉ sớm đi, mai cũng không cần đến công ty làm việc đâu”
Ngô Phàm nói xong rồi liền rời đi, trước khi đóng cửa lại y liền tắt điện trong phòng cho hắn. Lúc này điện thoại của Hoàng Tử Thao có tin nhắn, hắn nặng nhọc mở điện thoại lên, màn hình sáng lên cùng với đó là tám chữ. “Mọi chuyện còn chưa có kết thúc đâu”