KrisTao: Tổng tài, em yêu anh! – Chương 6: Sự thật

Chương 6: Sự thật

Hoàng Tử Thao lẳng lặng nhìn dòng tin nhắn vẫn còn đang hiện trên màn hình điện thoại mà suy nghĩ một lát, chuyện ngày hôm nay xảy ra vốn là nằm ngoài ý muốn của hắn hơn nữa chuyện này đã làm kinh động đến người kia, nếu như chuyện này lại một lần nữa xảy ra thì cuộc sống của hắn sẽ khó tránh khỏi bị đảo lộn.

Suy đi tính lại một hồi, hắn vẫn chưa thể nghĩ ra được cách giải quyết nào cho hợp tình hợp lý, trọn vẹn cả đôi đường. Cuối cùng thì Hoàng Tử Thao ném điện thoại vào trong góc giường, quyết định đắp chăn đi ngủ.

Ngô Phàm nay vì chuyện của hắn mà việc của công ty liền bỏ dở, sáng mai lại còn có cuộc họp cổ đông nên y đành phải mang tài liệu về nhà mà làm. Đợi đến khi Ngô Phàm làm xong việc thì cùng lúc chiếc đồng hồ treo trên tường liền vang lên ba tiếng chuông, y mệt mỏi đứng dậy mà rời khỏi phòng làm việc trở về phòng ngủ của mình.

Lúc Ngô Phàm bước gần đến căn phòng kia liền dừng lại đôi chút, y đây là không biết có nên vào hay không vì sợ đánh thức người kia dậy nhưng suy cho cùng vẫn chính là mở cửa bước vào đi. Ngô Phàm đây tuy không có thích hắn nhưng y cũng chẳng phải loại người vô tâm hay gì mà thấy Hoàng Tử Thao như vậy mà mặc kệ để đó.

Khi nãy Ngô Phàm có đưa cho hắn thuốc giảm đau, hình như bên trong có chứa thành phần thuốc an thần nên khi hắn uống xong liền cảm thấy buồn ngủ mà ngủ mất tiêu rồi. Y lặng lẽ tiến đến phía trước ngồi xuống bên cạnh giường, nhẹ nhàng cẩn thận kiểm tra lại vết thương trên người hắn, cũng may mấy vết thương này được xử lý kịp thời nên cũng không có gì đáng ngại.

Ngô Phàm bất giác thở dài một cái mà khẽ lắc đầu, bản thân y vốn toan định rời đi thì liền thấy chiếc điện thoại của hắn đang ở phía cuối giường, y chẳng nói chẳng rằng đứng dậy tiến về phía đó mà cầm điện thoại lên. Ngô Phàm đây là vô tình đọc được dòng tin nhắn kia, y hơi ngẩn người suy nghĩ một lát rồi trực tiếp để điện thoại lên chiếc tủ đầu giường rồi nhẹ nhàng rời đi.

Do tác dụng của thuốc an thần nên khi Hoàng Tử Thao tỉnh dậy cũng đã là mười hai giờ trưa ngày hôm sau đó, hắn chậm chạp mở mắt ra mà nặng nhọc ngồi dậy, mắt hơi khẽ liếc sang phía bên cạnh thì thấy điện thoại mình được đặt ngay ngắn ở trên mặt tủ. Hắn khẽ cau mày lại một cái, cảm giác này có chút gì đó không đúng nhưng không đúng ở chỗ nào hắn lại không thể hình dung ra được, rốt cuộc là hắn tuyệt nhiên bỏ qua chuyện này mà bưng vết thương đứng dậy đi làm vệ sinh cá nhân.

Đánh răng, rửa mặt xong xuôi, Hoàng Tử Thao lại tự mình đi xuống dưới nhà. Vừa đúng lúc này thì lão quản gia từ bên ngoài bước vào, ông vừa nhìn thấy hắn đang chật vật bước từng bước xuống cầu thang liền vội vàng đi lên đỡ lấy hắn. “Cậu chủ, cậu tỉnh lại rồi sao? Sao cậu không bảo người làm dìu cậu xuống a?”

Hoàng Tử Thao đây là chú tâm vào việc đi xuống nên khi có tiếng động vang lên bên cạnh liền có chút giật mình. “Bác quản gia, cháu đây có thể tự đi được mà, bác không cần lo cho cháu đâu ạ”

Lão quản gia nghe vậy liền một bên đỡ một bên lắc đầu lên tiếng. “Vết thương của cậu còn chưa có lành, nhỡ cậu có chuyện gì thì chúng tôi biết ăn nói thế nào với cậu ba đây? Tối qua, cậu chủ làm chúng tôi lo quá, ngay cả cậu ba, cậu ấy cũng lo lắng cho cậu nữa kìa”

“Chuyện này… chuyện này là do cháu không tốt, lại để mọi người lo lắng rồi”. Hoàng Tử Thao liền cúi mặt xuống nhẹ giọng nói, lão quản gia nghe vậy liền vội vàng xua tay. “Không sao, không sao. Cậu chủ, cậu ngồi đây nghỉ ngơi chút, lát nữa cậu ba về ăn cơm rồi”

Hắn nghe vậy liền khẽ gật đầu một cái, lão quản gia sau khi để hắn ngồi an ổn ở ghế mới chịu đi làm việc của mình. Hoàng Tử Thao nghĩ mông lung một chút, nghĩ xem chuyện kia nên giải thích với Ngô Phàm như thế nào, lại vừa đúng lúc y lái xe từ bên ngoài trở về, trên tay còn có một chiếc camen loại nhỡ đang đi đến trước mặt hắn.

“Cậu tỉnh dậy rồi sao? Vết thương thế nào? Đã đỡ hơn chưa?”. Ngô Phàm không đợi cho hắn lên tiếng liền mở miệng hỏi hắn một loạt Hoàng Tử Thao hơi nhướn mi mày nhìn y một hồi, cuối cùng vẫn là hắn lên tiếng đáp lại. “Vết thương cũng đã đỡ hơn rồi, cảm ơn anh vì chuyện tối hôm qua”

“Ơn huệ gì, chuyện tôi nên làm thôi. À, tôi có đem cơm về cho cậu, mau lại đây ăn đi cho nóng”. Y nhẹ nhàng lên tiếng, tay lắc lắc chiếc camen đang cầm trên tay ở trước mắt hắn, hắn đây cũng khẽ gật đầu mà cẩn thận đứng dậy theo y vào trong bếp.

Ngô Phàm tuy rằng trước giờ không động chạm đến phòng bếp nhưng bát đũa để đâu y lại cư nhiên biết rất rõ, không để hắn đợi lâu y thuần thục bày ra đĩa hai món mặn, một món nhạt và một tô canh lớn rồi lại lấy hai cái bát và hai đôi đũa cho cả hai người.

Thức ăn vừa mới bày ra trước mặt, Hoàng Tử Thao liền hơi khẽ sựng người một lát rồi lại quay sang nhìn chằm chằm vào y, cả người hắn liền căng như dây đàn mà lắp bắp lên tiếng. “Thức… thức ăn này là…”

“Là tôi nhờ mẹ cậu nấu giúp, nãy đi qua tiện đem về cho cậu”. Ngô Phàm không nhìn hắn mà lên tiếng, y đây là phát hiện ra trong giọng nói kia của hắn một phần là ngạc nhiên còn chín phần còn lại đều là kinh hãi liền tiếp lời. “Chuyện tối qua tôi không có nói với mẹ cậu, chỉ nói với bà là dạo này công ty có nhiều việc, cậu lại không có thời gian để nấu cơm nên nhờ bà nấu hộ vài bữa. Đồ tôi sẽ tự đến lấy hoặc cho người đến, cũng không có phiền bà đưa đến nên cậu không cần phải lo”

Hoàng Tử Thao nghe xong liền thở phào một hơi, khuôn miệng hắn khẽ cong lên một cái mà cảm ơn y một câu. Ngô Phàm cũng không nói thêm mà tiếp tục đưa thức ăn lên miệng mà nhai, trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ một chút về dòng tin nhắn kia nhưng lại chẳng tiện mở miệng lên tiếng hỏi hắn nên đành thôi.

Hoàng Tử Thao cứ như vậy mà ở nhà dưỡng thương, công việc ở công ty cũng không có chuyện gì lớn, nếu có cũng là Vu Tử Ân gọi điện hỏi hắn xem nên làm thế nào. Cuối tuần, hắn lại cùng Lam La đi uống cà phê, tuy rằng ban đầu Ngô Phàm cũng không có nói là không cho phép hắn ra ngoài cùng bạn bè nhưng bản thân hắn vẫn thấy có chút không thoải mái.

“Dạo này em có chuyện gì sao? Mấy hôm trước anh nhắn tin nhưng em không trả lời anh”. Lam La nặng nhẹ lên tiếng cố ý trách móc, nhưng trong giọng nói lại pha chút sự lo lắng của anh dành cho hắn.

Hoàng Tử Thao nghe vậy cũng chỉ khẽ cười một cái mà lắc đầu, bản thân hắn đây cơ bản là không thích che giấu chỉ là mấy chuyện gần đây nếu như hắn nói ra chắc chắn Lam La sẽ không chịu đựng được, rốt cuộc vẫn là để một thời gian sau hãy nói đi.

Hắn đây mất đến cả nửa ngày trời mới chịu mở miệng lên tiếng, mà khi hắn lên tiếng liền khiến Lam La cảm thấy khó chịu. “Hợp đồng giữa công ty anh với Ngô Thị thế nào rồi?”

Anh nghe xong cơ hồ là muốn nổi giận với hắn. Mấy tháng nay, hắn lạnh nhạt với anh thì thôi đi, ngay cả đến một buổi hẹn cũng khó khăn lắm mới hẹn được, cuối cùng câu đầu tiên hắn hỏi lại là về công việc. Anh đây thật không biết là hắn yêu anh thật hay chỉ là muốn đùa giỡn liền nén cơn giận của bản thân xuống mà nói với hắn. “Tử Thao, em hết yêu anh rồi phải không? Nếu không, sao em có thể vô tâm với anh như vậy? Anh nghĩ chúng ta nên suy nghĩ lại mối quan hệ giữa em và anh, em về suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời cho anh”

Lam La nói rồi liền đứng dậy rời đi. Đợi cho anh đi khỏi tầm mắt, Hoàng Tử Thao mới chịu thở dài một tiếng. Hắn đây không phải là cố tình nói dối chỉ là bất quá hiện vẫn chưa thể nói ra đành phải im lặng trước sự tức giận của đối phương.

Ngồi chán chê mê mỏi, hắn đây mới chịu đứng dậy rời đi. Nhưng khi bước đến ngưỡng cửa của quan hắn đây mới nhận ra, lúc đi là hắn bắt xe buýt trở về nhà rồi đợi Lam La tới đón, giờ muốn trở về căn biệt thự kia lại phải bắt thêm mấy chuyến nữa trong lòng liền hơi trùng xuống. Lúc Hoàng Tử Thao ngẩng đầu lên nhìn thì vừa vặn đã thấy Ngô Phàm đang từ bên trong xe bước ra ngoài và đang đi về phía mình.

“Người kia không đưa cậu về sao?”. Ngô Phàm nhìn hắn mà hỏi, ý tứ thăm dò hiển hiện ngay trên câu nói khiến Hoàng Tử Thao bất giác á khẩu, nhưng không để hắn nói lời nào y liền tiếp lời. “Tôi nay có cuộc hẹn ở đây, nếu cậu không phiền thì chờ tôi một chút. Xong việc tôi đưa cậu về”

Hắn đây tốt xấu gì cũng không có ngại liền gật đầu một cái, vốn là Hoàng Tử Thao định đợi y ở trong quán nhưng Ngô Phàm lại lo đến vết thương của hắn nên bảo hắn vào trong xe ngồi đợi. Hoàng Tử Thao cũng không nói gì chỉ gật đầu cầm lấy chìa khóa xe y đưa cho mà ngoan ngõa vào xe ngồi đợi.

Khoảng tầm nửa tiếng sau, Ngô Phàm cùng một người khac bước ra khỏi quán cà phê, tay bắt mặt mừng rời đi. Khi y bước đến bên cạnh xe liền thấy Hoàng Tử Thao đã nằm ngủ ở ghế sau, Ngô Phàm không tiện đánh thức liền lấy chìa khóa dự phòng trong túi mở cửa xe rồi nhẹ nhàng bước vào lái xe rời đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hoàng Tử Thao bỏ ngoài tai lời nói của Ngô Phàm mà nhất quyết bắt xe buýt đi làm. Tuy vết thương trên người hắn sau một thời gian tĩnh dưỡng cũng không còn đáng quan ngại nữa nhưng y vẫn không an tâm để hắn đến công ty, vậy mà người nào đó mặc kệ sự quan tâm của ai kia mà tự mình đi làm.

Khi Hoàng Tử Thao dùng xong bữa trưa cùng với mấy người trong phòng, thì ở phía bên ngoài canteen lại phát sinh chuyện không đáng có. Ở bên ngoài đại sảnh, có mấy người mặc đồ đen trên tay còn cầm mấy thanh mã tấu mắt trợn trừng nhìn xung quanh.

Ngô Phàm biết chuyện liền buông đũa xuống mà bước ra ngoài xử lý tình hình, nhưng những người này rốt cuộc là không hiểu lý lẽ mà vẫn đứng đó gây nhiễu loạn chỉ cho đến khi có một âm thanh từ phía đằng kia truyền tới thì mọi chuyện mới coi như là ổn thỏa.

“Mấy người đến đây, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Mọi người giật mình nhìn xung quanh tìm chủ nhân của giọng nói kia, ai ngờ lướt qua một vòng thì thấy Hoàng Tử Thao từ đâu đi ra trước mặt những người kia mặc cho sự ngăn cản của mọi người, hắn đây trừng mắt nhìn đối phương mở miệng lần nữa. “Nói đi, mấy người muốn gì?”

“Hừ, thứ mà chúng tôi muốn. Đại ca ngươi đây, liệu có cho được không?”. Tên kia nghe vậy liền hất hàm lên tiếng hỏi vặn lại hắn.

Hắn đây cơ bản chuyện lần trước còn chưa biết sợ liền hừ lạnh lên tiếng. “Ngươi đây cũng biết ta là đại ca, vậy mà vẫn dám lớn tiếng nói chuyện với ta sao?”

Ngô Phàm đứng bên cạnh nghe hắn nói một hồi, trong đầu liền ong ong một trận. Chuyện này rốt cuộc là sao? Hắn đây là đại ca? Cái này sao y lại không biết?

Cùng lúc y đang định lên tiếng hỏi thì ở phía ngưỡng cửa liền xuất hiện một người đàn ông trung niên đang tiến về phía này. “Hoàng Tử Thao, lâu rồi không gặp, ngươi đây vẫn khỏe chứ?”

Hoàng Tử Thao cũng không phải loại vừa, ánh mắt hắn khẽ cong lên mà nhìn người kia đáp lại. “Nhờ diễm phúc của ngươi, ta đây vẫn rất khỏe. Chỉ có điều, lần này ngươi đích thân đến đây chắc hẳn không phải chỉ là muốn hỏi thăm ta thôi chứ?”

“Quả nhiên vẫn là ngươi thông minh”. Bạch Tử Y nghe vậy liền cười sảng khoái nhìn hắn mà nói. “Ta lần này đến đây là muốn đòi nợ, muốn ngươi trả nợ ta cả tình lẫn công”

Hắn nghe vậy cũng chỉ nhàn nhạt cười nhìn gã một cái rồi mới lên tiếng. “Nếu như ngươi muốn, cái mạng này ta có thể cho ngươi. Ngươi muốn đánh, muốn chém hay muốn giết thì tùy. Ta không quản”

Một câu này của hắn liền khiến những người xung quanh cảm thấy sợ hãi muôn phần, ngay cả Ngô Phàm đứng bên cạnh nghe vậy liền tái mặt kéo hắn lại mà nói. “Hoàng Tử Thao, cậu bị điên à? Đó là mạng của cậu đấy, cậu có thể tùy tiện đem mạng mình cho người khác định đoạt sao?”

“Ngô tổng, anh lo lắng nhiều rồi. Tôi đây khác có tự tính toán của tôi, anh không cần phải lo”. Nói rồi hắn lại hướng về phía Bạch Tử Y nói tiếp. “Mạng của ta tùy ngươi định đoạt, nhưng chuyện năm đó ngươi nên biết, không phải ta làm”

“Không phải ngươi thì là ai?”. Bạch Tử Y nghe vậy liền tức giận lên tiếng. “Năm đó, ngươi đi theo ta làm việc. Đánh nhau, giết người, đòi nợ thuê, cái gì ngươi cũng làm. Sau đó một năm, ngươi lại đem tất cả mọi việc làm của ta đi báo cảnh sát, báo hại ta phải thụ án năm năm trời, còn ngươi… ngươi lại nhân cơ hội đó mà nghiễm nhiên trở thành đại ca, trở thành người đứng đầu của Kinh bang”

Gã hít một hơi thật sâu rồi lại nói tiếp. “Nếu không phải là ngươi thì có thể là ai? Ngươi nói đi, là ai? Mấy năm ta ở tù, ta đã suy nghĩ mãi không biết là do ai phản bội lại ta, sau này khi biết ngươi tiếp quản vị trí của ta thì ta mới hiểu. Chính là ngươi đã phản bội lại ta, là ngươi muốn chiếm đoạt vị trí này nên mới cố ý hãm hại ta. Ngươi nghĩ rằng, ngươi thông đồng với cảnh sát hãm hại ta thì ngươi sẽ rửa hết tội sao? Hoàng Tử Thao, ta nói cho ngươi biết, tay ngươi đã dính chàm rồi, cho dù ngươi có làm thế nào cũng không rửa hết tội đâu. Hôm nay… hôm nay, ta sẽ bắt ngươi phải trả đủ cho những gì ngươi đã gây ra cho ta”

Tất cả những lời nói này vừa thoát ra liền khiến mọi người có mặt tại đây đều cảm thấy bàng hoàng, không một ai nghĩ rằng một người như Hoàng Tử Thao đây lại có thể làm những chuyện mà dường như chỉ có ác quỷ mới làm như vậy. Ngay cả Ngô Phàm nghe xong cũng trùng mình xuống một cái, y đây rốt cuộc cũng hiểu tối ngày hôm đó tại sao hắn lại bị thương, y cũng chợt hiểu ra tám chữ kia ý chỉ cái gì. Rốt cuộc là y muốn bênh vực cho hắn cũng không thể bênh được nữa rồi.

Mặc kệ những âm thanh xì xào bàn tán xung quanh, Hoàng Tử Thao vẫn nghiễm nhiên đứng đó, khuôn mặt hắn một chút cũng không đổi sắc. Ánh mắt hắn vẫn nhẹ như tựa hồ thu mà nhìn Bạch Tử Y một hồi rồi mới chịu lên tiếng. “Ngày đó ta trở thành đại ca của Kinh bang là vạn lần bất đắc dĩ. Ngày đó sau khi ngươi bị bắt, bên phía Hiên Tử có động thái muốn hạ bệ Kinh bang nên ta chỉ còn cách đứng ở vị trí của ngươi, thay ngươi chủ trì đại cuộc.

Sau đó, ta có cho người đi điều tra mới biết rõ một chuyện. Thật ra, người của ngươi ngày đó vốn không phải thông đồng với cảnh sát mà là thông đồng với Hiên Tử để lôi ngươi xuống. Ngày đó, ngươi cho dù có vị trí không nhỏ ở trong giới nhưng số người phục tùng ngươi lại không nhiều, đa phần đều là do ngươi ép buộc nên mới sinh ra cơ sự này. Ta ngày đó thật không muốn trở thành đại ca lại càng không không muốn thay ngươi cai quản Kinh bang, chỉ là khi đó nếu ta không làm vậy thì khi ngươi trở về cũng sẽ chẳng còn thứ gì trong tay. Ta đây sau vụ đó cũng đã thoái lui khỏi giới, công việc của Kinh bang cũng đã giao cho người khác rồi”

Hoàng Tử Thao nói xong liền quay lưng rời đi, đến khi hắn dướng như đã đi khỏi tầm mắt của Bạch Tử Y liền trầm giọng lên tiếng. “Người năm đó phản bội lại ngươi, ta đã giúp ngươi điều tra và bắt lại rồi. Nếu người muốn biết thì đến tìm Chu Hồng, cậu ấy biết hắn ta đang ở đâu”

Nói xong hắn liền đi thẳng một mạch trở về phòng, Bạch Tử Y nghe vậy liễn sững người một lát rồi hiểu ra vấn đề, cuối cùng là cho người rút khỏi công ty. Ngô Thị cuối cùng cũng được trả lại bình yên, mọi người ai nấy đều trở về phòng của mình.

Khi Vu Tử Ân cùng mọi người trở về phòng thì đã thấy hắn đang ngồi ở bàn làm việc của mình làm báo cáo, mọi người từ trước tới giờ tuy không phải thân thiết gì nhưng ít nhiều cũng có chút cảm tình với hắn nhưng sau chuyện vừa mới xảy ra, ai nấy đều khinh thường hắn mà đến một câu cũng chẳng hỏi thăm ngoại trừ một người.

“Ê này, cậu không sao đấy chứ?”. Vu Tử Ân kéo ghế ngồi cạnh hắn, giọng nói có chút đề phòng nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng trong đó. Hoàng Tử Thao quay sang thấy cậu dường như muốn khóc liền xoa xoa đầu cậu mà nói. “Mình không sao, đừng lo. À mà báo cáo hôm nọ cậu bảo, mình sửa xong rồi đấy, về kiểm tra mail đi, mình đi nộp báo cáo đây”

Hoàng Tử Thao nói rồi liền cầm bản báo cáo trên tay trở ra ngoài, mọi người thấy hắn đi rồi liền lên tiếng trách mắng cậu. “Tử Ân, cậu quan tâm tới cậu ta làm gì? Không thấy người kia nói gì à?”

“Tôi thấy có làm sao đâu. Ai mà chả có quá khứ, tôi đây là không cần biết trước đây Hoàng Tử Thao là người như thế nào, tôi chỉ biết bây giờ người trong phòng quan tâm tới tôi nhất là cậu ấy mà thôi”. Vu Tử Ân nói rồi vui vẻ trở về bàn làm việc của mình.

Hoàng Tử Thao biết chuyện vừa rồi đã làm kinh động đến cấp trên nhưng công việc thì vẫn phải làm, hắn đành hít một hơi thật sâu mà đưa tay lên gõ cửa. Bên trong liền truyền ra hai chữ “Mời vào”.

Hắn nhẹ nhàng xoay nắm đấm cửa, mở ra thì thấy Ngô Phàm cùng với Mạc Khiết Thần đang ngồi đó, ánh mắt hai người lạnh nhạt nhìn hắn bước vào.

“Trưởng phòng Mạc, báo cáo anh cần. Nếu không còn…”

Hắn còn chưa nói xong thì điện thoại trong túi liền reo lên, hắn nhanh chóng tiếp nhận cuộc gọi. “Chu tử, vết thương đã đỡ chưa? Chuyện hôm đấy thật xin lỗi, là mình không nên lôi cậu vào, là mình không tốt. Chuyện kia cũng đã giải quyết ổn thỏa rồi, không cần phải lo đâu. Chắc mấy hôm nữa, Bạch Tử Y đến tìm cậu, cậu nói cho hắn biết người kia đang ở đâu là được rồi. Vậy nhé, mình đang có chút việc, gặp cậu sau vậy”

Đến khi Hoàng Tử Thao tắt máy thì Mạc Khiết Thần cũng đã đọc xong báo cáo của hắn liền lên tiếng. “Báo cáo được rồi, không phải sửa cái gì. Cậu nay nghỉ sớm chút đi, vết thương còn chưa lành hẳn đâu”

Hoàng Tử Thao nghe vậy liền quay sang nhìn người kia một lát, nhưng lại không thấy Ngô Phàm phản ứng gì liền thở dài một cái rồi rời đi.

Chương 5 ↢

↣ Chương 7

Bình luận về bài viết này