Chương 7: Có biến
Sau khi tan làm, Hoàng Tử Thao không trở về căn biệt thự Ngô gia mà bắt xe đi đến một căn nhà nhỏ ở bên rìa phía Tây thành phố. Hắn lấy từ bên trong túi áo ra một chìa khóa cũ mà tra vào ổ khóa, cùng lúc này ở phía đằng sau có một âm thanh vang lên. “Xin hỏi, câu đây tìm ai?”
Hoàng Tử Thao liền nhận ra âm thanh này mà khẽ cười một cái rồi lên tiếng. “Lâu không gặp, Chu tử cậu đây quên mất người bạn cũ này rồi sao?”. Hắn nói rồi liền quay đầu lại, người kia vừa nhìn thấy hắn liền vội vàng chữa lời. “Tử Thao, sao cậu lại nói vậy? Cậu đây mà có cháy thành tro mình cũng vẫn sẽ nhận ra chứ đừng nói đến việc quên cậu a”
“Là thật?”. Hắn giả vờ không tin khẽ nhướn mày hướng cậu mà hỏi. Chu Hồng nghe vậy liền tỏ ra không vui mà tiền về phía hắn mà nói. “Cậu đó, chẳng chịu tin mình gì cả. Mà thôi, vào nhà đi không lạnh”
Hoàng Tử Thao không nói gì thêm chỉ nhìn cậu mà cười rồi nhanh chân bước vào bên trong nhà. Nhà nhìn tuy có vẻ cũ nhưng lại được bày biện khá khang trang, hắn nhìn quanh một lượt so với trước đây cũng không khác gì là mấy. Chu Hồng bày ra hai chén nước, đưa cho hắn một cái rồi nói. “Thế, nay rồng đến nhà tôm là có chuyện gì không?”
Mạc Khiết Thần gõ gõ chiếc bút máy đang cầm trên tay xuống dưới bàn mà nhướn mày nhìn người đối diện đang chăm chú làm việc, anh cũng không phải rảnh rỗi ngồi đây chỉ là anh sợ người kia mải làm việc mà quên mất đường về mà thôi. Anh liếc nhìn đồng hồ trên bàn thấy cũng đã muộn, liền hắng giọng một cái rồi lên tiếng. “Ngô Phàm, muộn rồi đấy. Báo cáo cứ để đấy đi, cậu về xem thằng nhóc kia thế nào đi”
“Cậu ta đây là cần mình quan tâm sao?”. Ngô Phàm mắt vẫn nhìn máy tính mà hờ hững đáp lại. “Khéo khi giờ này, cậu ta đang cùng cái người kia tụ tập đánh nhau ở đâu đó rồi cũng nên”
Anh nghe vậy liền khẽ lắc đầu nhìn y, mãi một lúc sau Ngô Phàm mới chịu bỏ tài liệu xuống bàn mà đi về. Mạc Khiết Thần không nói câu gì chỉ đi xuống dưới nhà xe lấy xe đưa y trở về nhà.
“Cậu ba, cậu về rồi”. Lão quản gia vừa nhìn thấy y liền lên tiếng. “Cậu lên tầng thay quần áo rồi xuống ăn cơm”
Ngô Phàm không nói gì chỉ khẽ gật đầu mà nặng nề bước lên trên tầng, lão quản gia thấy vậy liền cảm thấy khó hiểu nhưng lại không dám mở miệng hỏi đành quay người sang bảo người làm hâm lại đồ ăn cho nóng. Khoảng chừng năm phút sau, y từ trên tầng trở xuống liền ngửi thấy mùi thức ăn bay ra nhưng cảm thấy có chút gì đó không đúng, còn không đúng chỗ nào y quả thật không biết.
Chỉ cho đến khi Ngô Phàm ngồi vào bàn ăn liền biết cái chỗ không đúng kia ở đâu rồi, nhưng lại tự mình lừa mình, nghĩ rằng dù thức ăn là do ai nấu thì bản thân cũng sẽ ăn được hết, cuối cùng khi đưa đũa thức ăn đầu tiên lên miệng, y phải cố gắng lắm mới nuốt nổi. Không phải do đồ ăn không ngon mà là không phải do người kia nấu, người làm đứng bên cạnh thấy y như vậy liền sợ hãi trong lòng, bản thân họ sợ không vừa ý của y liền đem tất cả bọn họ đuổi hết mà Tử Thao nay lại không có nhà, nên chẳng có ai đứng ra nói đỡ cho họ cả.
“Quản gia”. Ngô Phàm đây là không thể ăn được nữa liền khó chịu lên tiếng. “Cậu ta chưa có về sao?”
“Cậu chủ, cậu ấy chưa có về”. Lão quản gia không dám nhìn mặt y mà thành thành thật thật trả lời. “Đồ ăn hôm nay cũng là do thím Trương làm. Do đã quá giờ mà không thấy cậu chủ trở về, nên tôi mới bảo thím ấy vào bếp làm chút đồ cho cậu ba”
Ngô Phàm nghe vậy chỉ khẽ gật đầu một cái mà không nói gì, đồ ăn trên bàn lúc này nếu so với bát cháo gạo nếp do người kia làm quả thật chỉ đáng vứt đi. Không còn tâm trặng ăn uống, y liền đứng dậy trở về phòng của mình.
“Tử Thao, cậu đừng uống nữa”. Chu Hồng giật chai rượu trên tay hắn mà nói. “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Chuyện? Mình đây thì có chuyện gì được”. Hoàng Tử Thao hừ lạnh một tiếng mà nói. “Chu tử, để mình nói cho cậu nghe. Mình đây sắp kết hôn rồi, mình sắp trở thành vợ của đại gia rồi”
“Kết hôn?”. Cậu giật mình không tin vào những gì mà tai mình vừa nghe được liền hỏi lại. “Lam La, anh ta cầu hôn cậu rồi sao?”
“Ha, Lam La quả thật cũng đã cầu hôn mình nhưng không phải là anh ấy, mình… mình với anh ấy chia tay rồi”. Hoàng Tử Thao nấc cụt ảo não lên tiếng, Chu Hồng nghe thế liền giật mình hỏi lại. “Tử Thao, cậu bắt đầu nói linh tinh rồi. Cậu say rồi, đúng không?”
Hoàng Tử Thao không trả lời chỉ khẽ cười nhẹ một tiếng, bản thân hắn muốn say cũng chẳng say nổi. Những lời kia, hắn đây cũng thật muốn là do bản thân say mà nói linh tinh nhưng sự thật thì vẫn là sự thật. Hắn sắp kết hôn với người mà hắn không yêu, hắn bị chính cha ruột bán cho chủ nợ của ông, còn chuyện giữa hắn và Lam La, tuy rằng hai người chưa có chính thức chia tay nhưng với tình cảnh bây giờ cũng chẳng khác là mấy.
“Chu tử, cậu nghĩ mình có say không?”. Hoàng Tử Thao trầm mặc lên tiếng. “Mình cũng thật sự muốn say một lần, rồi quên đi hết mọi chuyện mà làm lại từ đầu”
“Tử Thao, cậu sao vậy?”. Chu Hồng nghe vậy liền cảm thấy khó hiểu mà lên tiếng hỏi. “Có phải Lam La phản bội lại cậu không? Nói mình biết, nếu đúng mình sẽ tìm anh ta nói chuyện”
“Người phản bội không phải là anh ấy, mà là mình”. Hoàng Tử Thao uống nốt chỗ rượu còn lại trong ly mà nói. “Là mình, mình mới là người có lỗi”
Cùng lúc này thì điện thoại trên bàn liền rung lên một đợt, Hoàng Tử Thao không nhìn cũng đoán ra được là ai gọi mà khẽ nhếch mép lên cười mà hỏi. “Là người đấy gọi phải không?”
Chu Hông liếc nhìn thì thấy trên màn hình hiện hai chữ “Ngô tổng”, lại nghe hắn nói vậy liền đoán ra được người mà hắn nói đến chính là người này. Chỉ là cậu không hiểu, Lam La và hắn tại sao lại chia tay? Hắn nói là hắn phản bội lại người kia, đây là ý gì? Và, tại sao không phải là người khác mà lại là người này?
Cậu biết Ngô Phàm, trước đây cậu cũng đã từng gặp y một lần rồi là ở trong quán bar, ngày đó y đi cùng với Huân Hàn Trạc. Cậu cũng hiểu sơ qua về con người của y, tuy rằng để ngồi lên vị trí này Ngô Phàm phải dùng mọi thủ đoạn mới có được nó nhưng y đây cũng không phải là không tốt chỉ là, y đã có người yêu rồi mắc mớ gì mà lại đồng ý lấy hắn? Nếu như Hoàng Tử Thao lấy y, hắn đây chắc chắn sẽ không có một cuộc sống hạnh phúc.
“Tử Thao, đây đã là cuộc gọi thứ ba rồi”. Chu Hồng khẽ lay người ngồi bên cạnh mà nói. “Cậu không định nghe điện thoại sao?”
“…”
Thấy Tử Thao không trả lời, cậu biết hắn đã ngủ mất rồi liền tắt điện thoại đi rồi cẩn thận đưa hắn về phòng.
Ngô Phàm không gọi được cho người kia, trong lòng liền cảm thấy lo lắng, không biết hắn hiện đang ở đâu, không biết là hắn có xảy ra chuyện gì không. Bản thân y lo lắng là vậy nhưng lại không muốn đi tìm hắn, dẫu sao thì y vẫn còn nghi kỵ chuyện hồi trưa nay nên đành mang một bụng lo lắng lên giường, đi ngủ.
Hoàng Tử Thao theo thói quen mà dậy từ rất sớm, quay sang nhìn bên cạnh thì thấy Chu Hồng vẫn đang ngủ say mà khẽ cười nhẹ. Cẩn thận bước xuống giường, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền vào bếp làm mấy món đơn giản. Đúng lúc này thì Chu Hồng từ bên trong phòng bước ra, thấy hắn đang bận bịu như vậy liền vui vẻ nói. “Ai nha, sau này ai mà rước được cậu về quả thật là có phúc mà. Haizz, tiếc rằng mình đây lại chẳng có cái phúc phận đấy rồi”
Nhìn mặt tỏ vẻ buồn bã của cậu, Tử Thao cũng chỉ cười rồi mau chóng dọn đồ ăn lên bàn. Chu Hồng cũng nhanh chân xới cơm ra hai cái bát, đưa cho hắn một bát còn mình một bát, hai người vẫn cứ như hồi trước vừa ăn vừa nói chuyện.
“À, có chuyện này qua mình quên nói”. Chu Hồng bỗng nhớ ra một chuyện liền nói. “Chiều hôm qua, Bạch Tử Y có đến tìm mình. Mình đã nói với hắn chuyện người kia đang ở đâu rồi, có lẽ hắn ta cũng sẽ không tìm đến cậu nữa đâu”
“Nhanh vậy sao?”. Hoàng Tử Thao hơi khẽ nhướn mày lên hỏi lại. “Mình tưởng hắn ta phải mất mấy ngày mới tìm được cậu chứ, hóa ra lại nhanh thế à? Nếu vậy thì Chu tử, cậu nên đổi chỗ ở đi là vừa rồi đấy”
“Là mình đưa địa chỉ cho hắn, chứ bằng không hắn có dùng cách gì cũng không tìm được mình a”. Cậu vừa nói xong liền thấy hắn đang cau mày nhìn mình, cậu liền vội vã lên tiếng thanh minh. “Ách, không phải ở đây, mà là chỗ mình làm cơ”
Hoàng Tử Thao nghe vậy liền thở phào một tiếng, lúc này điện thoại vang lên một tiếng báo có tin nhắn, hắn khẽ lướt qua màn hình thì thấy tin nhắn kia là của Vu Tử Ân, bên dưới có ghi hai chữ “Có biến”. Biết chuyện có chuyện chẳng lành, Tử Thao liền gọi điện lại cho Tử Ân nhưng không cậu nghe máy, chỉ thấy sau đó mấy giây lại có tin nhắn đến, viết là “Lên trang mạng của công ty, sẽ biết”
Hoàng Tử Thao liền cảm thấy sợ hãi, chả nhẽ chuyện trưa hôm qua đã đến tai chủ tịch và các cổ đông trong công ty, bọn họ cảm thấy không chấp nhận được chuyện này liền quyết định đuổi hắn đấy chứ? Nhưng chuyện đấy cũng đâu phải là chuyện lớn gì, cùng lắm là gọi hắn lên kiểm điểm một chút là được mà, Vu Tử Ân hẳn không phải là nói đến chuyện này đi.
Hắn sợ hãi mà vào trang mạng của công ty, vừa mới truy cập vào trang chủ thì thứ đầu tiên hắn nhìn thấy liền khiến hắn giật mình. Chu Hồng ngồi bên cạnh thấy hắn như vậy liền ghé người vào xem, thì thấy trên màn hình điện thoại là ảnh của Ngô Phàm đang nằm ngủ, bên cạnh còn có một người con gái, cả hai người đều trong tình trạng lõa thể.
Hoảng Tử Thao không suy nghĩ gì nhiều mà cầm lấy chiếc cặp bên cạnh mà mau chóng trở về. Hắn cố gắng gọi điện cho người kia mà không ai nghe máy, hắn lại gọi điện cho Mạc Khiết Thần thì biết y vẫn còn đang ở nhà chưa có đến công ty. Mắt thấy nếu bắt xe buýt thì phải đến nửa ngày mới về được đến nhà, không suy tính thêm hắn liền bắt taxi mau chóng rời đi.
Khi Hoàng Tử Thao bước vào bên trong căn biệt thự thì thấy mọi người đang sợ hãi nhìn nhau, Mạc Khiết Thần cũng đang ở đó vừa nhìn thấy hắn liền lắc đầu thở dài.
“Ngô Phàm, anh ấy thế nào rồi?”. Hoàng Tử Thao hướng anh khẽ hỏi, Mạc Khiết Thần hất hàm về phía căn phòng đối diện đáp. “Từ lúc tôi đến thì đã thế này rồi, giờ đang nhốt mình ở trong thư phòng. Hoàng Tử Thao, cậu nói thử xem, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Muốn biết được chuyện gì thì vẫn nên đi hỏi đương sự a”. Hắn nói rồi liền tiếng về phía trước vài bước, tay hơi run run đưa lên gõ cánh cửa trước mặt. “Ngô Phàm, tôi vào được không?”
Không có tiếng trả lời, Hoàng Tử Thao cẩn thận xoay nắm đấm cửa mà bước vào. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn có chút hoảng, đồ đạc trong phòng bị y không chút lưu tình ném xuống đất, kể cả khung ảnh chụp chung của y với Hàn Trạc cũng bị ném không thương tiếc. Hắn thấy Ngô Phàm đang ngồi bệt ở dưới đất cách đó không xa liền tiến đến.
“Ngô Phàm”. Tử Thao chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng lên tiếng. “Chuyện kia… anh định giải quyết thế nào?”
“Đi ra ngoài”. Ngô Phàm không để ý đến hắn mà nói. “Tôi nói cậu đi ra ngoài”
“Được rồi, tôi đi ra ngoài. Anh đừng cáu, tôi sợ”. Hắn khẽ gật đầu rồi lấy một thanh kẹo socola đặt vào tay y rồi nói. “Tôi nay xin nghỉ ở nhà, nếu như anh cần gì cứ gọi cho tôi”
Hoàng Tử Thao nói rồi liền đứng dậy, nhìn quanh phòng một lượt khẽ lắc đầu mà dọn dẹp lại căn phòng mặc cho người kia vẫn ngồi đó. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, hắn mới trở ra ngoài thì thấy Khiết Thần vẫn đang ở đó liền nói. “Ngô Phàm, anh ấy có lẽ bị sốc nên hiện tại vẫn chưa nói chuyện được với anh ấy đâu. Trưởng phòng Mạc, anh cứ về công ty trước đi, ở đây đã có tôi lo rồi”
Mạc Khiết Thần nghe vậy liền thở dài một tiếng rồi đáp lại. “Vậy tôi về công ty đây, ở đây giao lại cho cậu. Có gì thì cứ gọi cho tôi là được, tan làm tôi sẽ qua”