Chương 8: Quan tâm
Sau khi tiễn Mạc Khiết Thần rời đi, Hoàng Tử Thao ảo não chậm chạp bước vào bên trong nhà. Mấy người làm vừa thấy hắn xuất hiện ở ngưỡng cửa liền đùn đẩy nhau đi đến, hắn đây là có chú ý đến nên dừng lại ở chỗ chân cầu thang mà quay sang nhìn mọi người một lượt nhưng lại không nói câu gì. Một trong số họ thấy vậy liền lấy hết can đảm mà đứng trước mặt hắn, nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã lên tiếng trước.
“Có chuyện gì sao ạ?”. Hoàng Tử Thao khẽ mỉm cười với cô nhẹ nhàng lên tiếng hỏi. “Chị đừng có ngại, cứ nói cho em nghe đi nếu được thì em sẽ giúp chị a. Hay là, anh ấy lại trách mắng chị và mọi người rồi?”
“Không… không có”. Cô nghe vậy liền lắc đầu phủ nhận, tay cô vân vê gấu áo mà không dám ngẩng mặt lên nhìn hắn mà đáp lại. “Cái này… cậu chủ, cậu có thể vào bếp làm chút đồ ăn cho cậu ba được không? Tối qua cậu ấy đã không ăn gì rồi mà từ sáng tới giờ, cậu ba cứ như vậy hoài, chúng tôi có làm cách nào thì cậu ấy cũng không chịu xuống dưới nhà ăn sáng a”
“A, là vậy sao ạ?”. Hắn hơi khẽ cau mày mà thở dài một cái. “Thế thì để em vào bếp làm chút đồ cho anh ấy vậy, chị lên dọn phòng anh ấy giúp em với”
Hoàng Tử Thao nói xong liền quay người tiến về phía nhà bếp, mọi người thấy vậy quay sang nhìn nhau mà thở phào một cái rồi đi làm việc của mình. Hắn nhìn qua trên bàn ăn thì thấy bữa sáng vẫn còn nguyên chưa có ai động đũa vào, hơi khẽ lắc đầu mà mở tủ lạnh ra. Hắn thấy còn nửa con gà hôm bữa cùng với một ít rau xanh, lại thấy nồi cơm từ ban sáng vẫn còn nóng liền làm một ít cơm rang gà cho y.
Khoảng nửa tiếng sau đó, hắn cẩn thận bưng khay cơm lên trên tầng. Ban đầu là hắn định để người làm đem cơm lên nhưng mắt thấy với tình hình này, y đây khéo khi lật cả cả khay cơm cũng không chừng vậy nên vẫn là để hắn tự đem lên thì hơn. Hoàng Tử Thao nhẹ nhàng xoay nắm đấm cửa bước vào, Ngô Phàm vẫn như trước mà ngồi ở trong góc phòng.
Hoàng Tử Thao đi đến, đặt nhẹ khay cơm xuống mà ngồi đối diện với y. Ngô Phàm không một chút động tĩnh gì, trên tay vẫn còn cầm thanh kẹo socola mà hắn đưa cho hồi nãy. Hắn đưa tay lên khẽ lay lay người y một hồi, thấy y có chút động tĩnh liền mỉm cười.
“Ngô Phàm, anh sao rồi?”. Hoàng Tử Thao khẽ lên tiếng hỏi. “Tôi đây có làm một ít cơm rang gà cho anh, anh ăn một chút đi”
“Tôi không ăn, cậu mang ra ngoài đi”. Ngô Phàm nói rồi lại ném thanh kẹo trên tay xuống khay cơm. “Cả thanh kẹo này nữa, cậu cũng mang ra nốt đi”
“Làm sao mà như thế được, anh đây là từ tối qua đã không ăn gì rồi”. Hắn nghe xong liền không đồng ý, hắn cầm lấy bát cơm mà đưa cho y rồi nói. “Cơm vẫn còn nóng, anh ăn một chút thôi cũng được”
“Tôi đã nói là tôi không ăn rồi mà, sao cậu phiền phức thế?”
Ngô Phàm nói rồi liền hất đổ bát cơm trên tay hắn xuống, Hoàng Tử Thao đây là bị hành động của y làm cho giật mình mà thần người ra nhìn y. Lâu lắm rồi mới có người tỏ thái độ như thế với hắn, cũng đã từ rất lâu trước đó cái cảm giác này hắn mới lại trải qua thêm một lần nữa.
Hoàng Tử Thao ngẩn người một hồi rồi lại lật đật đi dọn chỗ cơm bị rơi kia đi, mà tay chân hắn vụng về thế nào lại khiến bản thân bị đứt tay. Đột nhiên hắn lại có cảm giác tổn thương đến lạ, những nỗi đau trước đó chất chứa trong lòng hắn như một quả bom nổ chậm vậy, nước mắt đột nhiên rơi xuống mu tay hắn, hắn vô thức đưa tay lên mà lau đi giọt nước mắt kia đi nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.
Ngô Phàm đây là thấy hắn vẫn còn ở bên cạnh liền ngẩng đầu lên định nói thêm câu gì đó, nhưng khi vừa thấy bóng lưng thì thấy hắn một tay dọn một tay đưa lên mặt như đang lau cái gì đó. Thấy cảnh này, trong lòng y lại cảm thấy đau nhói. “Cậu đây là đang khóc sao?”
“A, không… không có”. Hoàng Tử Thao giật mình lau vội nước mắt còn vương trên khóe mi mà trả lời. “Anh chờ một chút, tôi dọn xong rồi sẽ ra ngoài ngay”
“Hoàng Tử Thao, rốt cuộc cậu đây là có chuyện gì?”. Y khó chịu mà gằn giọng lên tiếng. “Hay là do tôi mà cậu mới khóc?”
“Không… không có chuyện đó, tôi cũng không có khóc”. Hắn lắc lắc đầu phủ nhận rồi lại nói tiếp. “Tôi dọn xong rồi, tôi ra ngoài đây. Anh nghỉ ngơi đi”
Ngô Phàm thấy một màn này, quả nhiên là không chịu được liền với tay nắm chặt lấy cổ tay của hắn mà nói. “Cái kia… là lỗi của tôi, tôi không nên làm vậy với cậu. Bất quá nếu chuyện đó khiến cậu bị tổn thương, thì tôi xin lỗi. Tôi đây có chút đói rồi, còn cơm rang không? Nếu không thì nấu cho tôi một ít cháo trắng cũng được”
“A, cơm thì vẫn còn nhưng nếu anh muốn ăn cháo thì đợi một chút, tôi đi nấu cháo cho anh”. Hắn nghe y nói vậy liền có chút vui mà đáp. “Trước hết đấy, tôi đưa anh về phòng đã. Trời lạnh rồi, anh cứ ngồi thế này thì sẽ ốm mất”
Ngô Phàm không nói gì chỉ khẽ gật đầu một cái, Hoàng Tử Thao đặt khay cơm xuống bàn rồi đi đến chỗ y dìu y về phòng. Sau khi để y an ổn nghỉ ngơi, hắn liền xuống dưới nhà nấu một nồi cháo gạo nếp. Mọi người ban đầu thấy hắn bưng một khay cơm còn nguyên bị đổ đi, ai nấy đều hít một hơi lạnh thật không biết rốt cuộc là hắn đây phải chịu cơn thịnh nộ của y như thế nào nữa.
Khi Hoàng Tử Thao mang cháo lên trên phòng cho y, thì đã thấy Ngô Phàm đã ngủ từ bao giờ. Hắn khẽ đi đến, đặt bát cháo xuống mà lay y tỉnh lại. Ngô Phàm đây là có chút khó chịu mà cằn nhằn vài câu nhưng khi mùi thơm của cháo bay đến, tâm tình y có chút chuyển biến. Y nhanh chóng ngồi dậy mà vội vàng cầm lấy bát cháo kia mà ăn.
“Từ từ thôi, kẻo nóng bây giờ”. Hoàng Tử Thao thấy y như vậy liền khẽ cười nhẹ, tay đưa cho y tờ giấy ăn. “Mà sao hôm qua, anh không ăn cơm vậy?”
“Thế chứ, sao hôm qua cậu không về nhà?”. Ngô Phàm nhướn mày nhìn hắn mà hỏi ngược lại. “Còn nữa, đêm qua cậu đi đâu vậy? Tôi gọi điện, cậu cũng chẳng thèm nghe máy nữa”
“A… tôi đây là qua nhà một người bạn cũ”. Hoàng Tử Thao nói rồi liền lảng tránh ánh mắt của y. “Chuyện kia, anh định tính thế nào?”
“Tính cái gì?”. Y khẽ lắc đầu đáp lại. “Muốn giải quyết thì ít nhất cũng phải biết người đăng tấm ảnh đó là ai, và mục đích là gì. Nhưng hiện tại, tôi chẳng có cách nào cả”
Hoàng Tử Thao nghe xong cũng không nói gì nữa, chỉ im lặng nhìn y ăn hết bát cháo. Ngô Phàm ăn xong rồi lại cảm thấy buồn ngủ, hắn đây cũng biết ý liền cầm bát cháo trở xuống dưới nhà.
Hắn đây suy nghĩ một hồi, cuối cùng là cầm lấy điện thoại để trên bàn mà ấn một dãy số điện thoại gọi đi. Hoàng Tử Thao đây là có chút mệt nên chẳng muốn ăn gì nữa, dặn qua người làm một chút rồi lên phòng nghỉ ngơi.
Ngô Phàm nằm đó nhưng mãi không ngủ được, y đây từ sáng tới giờ vẫn không liên lạc được với Huân Hàn Trạc. Y đây là nghĩ hắn ta khi nhìn thấy tấm ảnh kia chắc chắn sẽ hiểu lầm mình, nên mới muốn gặp hắn để giải thích cho hắn hiểu nhưng cuối cùng là hắn không chịu nghe máy.
Y khó chịu, bứt rứt ở trong lòng mà ngồi dậy, lấy chai rượu ở trong tủ kính ra mà uống. Cả một ngày hôm nay, tâm trạng y vốn đã không tốt những tưởng rằng người yêu hiểu chuyện cuối cùng là không phải. Cho đến cuối cùng, tâm tình của Ngô Phàm có chút thay đổi cũng đều là do Hoàng Tử Thao mà ra.
Ngô Phàm thẳng uống như vậy cho tới gần chiều, Hoàng Tử Thao sau một giấc ngủ dài cũng đã hồi phục lại sức khỏe. Hắn đây bước đến trước cửa phòng y mà gõ cửa, không có tiếng trả lời, hắn đành phải tự mở cửa bước vào thì thấy y đang ngủ gật ở trên ghế sopha, trên bàn là hai chai rượu rỗng. Hắn nhìn qua cũng biết là y đã uống say mất rồi, vốn là đang định đưa y trở về giường thì y lại tỉnh dậy.
“Anh tỉnh lại rồi sao?”. Hoàng Tử Thao lấy ly rượu từ tay y xuống mà nói. “Anh ngồi nghỉ một lúc rồi đi tắm đi, tôi xuống nhà làm cơm chiều”
Ngô Phàm không nói gì chỉ khẽ gật đầu một cái, Hoàng Tử Thao không nói gì thêm mà đi thẳng xuống dưới nhà. Ngay lúc hắn vừa mới đặt chân xuống tầng một thì một thân hình quen thuộc xuất hiện trước mắt hắn, Hoàng mẫu đang cùng với người làm tay xách bốn, năm túi đồ đi từ ngoài cổng đi vào.
“Mẹ, sao mẹ đến mà không báo cho con biết?”. Hoàng Tử Thao vui mừng chạy đến đỡ mấy túi xách từ trên tay bà xuống. “Mẹ đi đường xa có mệt lắm không? Mẹ đi xe buýt đến à? Sao không bảo con một tiếng? Con bảo người đến đón mẹ a”
“Con bận nhiều việc đến vậy, mẹ không nỡ làm phiền con a”. Hoàng mẫu thấy hắn liền cười đáp lại. “Mẹ đây là có chút nhớ con rồi, nên mẹ mới mua đồ qua đây nấu cơm cho con a”
Hoàng Tử Thao nghe vậy liền cười lớn một tiếng, trời cũng không còn sớm nữa nên bà liền bắt tay vào nấu cơm chiều. Hắn đây chỉ có thể đứng bên cạnh phụ bà nấu, hai mẹ con vừa cười vừa nấu thẳng cho đến khi ngưỡng cửa xuất hiện một người con trai vẫn đang trong trạng thái mơ màng.
“Bác gái, bác tới chơi ạ?”. Ngô Phàm lật đật đi đến chào hỏi, mắt nhướn mày nhìn hắn một hồi rồi nói tiếp. “Lần trước phiền bác vậy, cháu cảm thấy có lỗi quá”
“Không sao, không sao”. Hoàng mẫu nghe vậy liền lên tiếng nói. “Lần đấy cháu tới, bác còn tưởng thằng bé nhà bác lại gây họa gì rồi cơ, cũng may là không có chuyện gì. Cháu ngồi xuống đi, cơm cũng xong rồi”
Ngô Phàm nghe vậy cũng chẳng khách khí gì mà ngồi xuống, Hoàng Tử Thao nhanh nhẹn bày cơm ra bàn. Ba người họ hòa thuận ăn một bữa cơm vui vẻ, đôi khi lại chêm vào đôi, ba câu chuyện.
“Tử Thao này…”. Hoàng mẫu đột nhiên lên tiếng. “Thứ bảy này, con xin nghỉ phép được không?”
“Dạ được ạ”. Hoàng Tử Thao vừa gắp thức ăn cho bà vừa trả lời. “Nhưng có chuyện gì vậy ạ? Hay là cuối tuần này mẹ đi khám sức khỏe?”
“Không phải, chuyện này…”. Bà ngập ngừng nhìn hắn mà nói. “Thứ bảy này là giỗ ông nội con, cái kia… mẹ muốn con đưa mẹ về bên đó”
Hoàng Tử Thao nghe xong liền thu lại nét cười trên khuôn mặt, Ngô Phàm ngồi đối diện liền nhận ra điểm này của hắn nhưng lại không tiện lên tiếng. Hoàng mẫu thấy hắn như vậy cũng không có nài ép gì, chỉ là bà vẫn muốn hắn đồng ý chuyện này với bà.
“Mẹ, có nhất thiết phải đi không?”. Hắn đột nhiên chuyển giọng, hơi gắt gỏng hỏi bà. “Người ta đã không cần rồi, mẹ đi làm gì nữa”
“Nhưng dẫu sao thì…”. Bà khản đặc giọng nhìn hắn mà nói. “Đó cũng là ông nội con, trước đây cũng chỉ có ông ấy đối xử tốt với mẹ con mình”
“Tử Thao, thứ bảy này cậu đi cùng với mẹ đi”. Ngô Phàm vừa gắp thức ăn vừa nói. “Chuyện gia đình cậu thế nào, tôi không rõ nhưng dẫu sao đó cũng là ông nội cậu, cậu cũng đừng nên vô tình quá”
Hoàng Tử Thao đây là ngạc nhiên nhìn y một hồi, rốt cuộc thì vẫn phải đồng ý với bà chuyện này. “Thôi được rồi, thứ bảy này con cùng mẹ sẽ trở về bên đó. Nhưng con nói trước, nếu còn xảy ra chuyện lần trước con sẽ không có để yên đâu”
Hắn nói rồi liền đứng dậy trở ra ngoài phòng khách, Ngô Phàm thấy hắn như vậy có chút không đồng tình nhưng lại thấy Hoàng mẫu không có phản ứng gì nên y đây cũng không tiện trách mắng. Y ăn xong vốn định dọn cùng bà, nhưng bà lại không đồng ý liền ra ngoài ngồi xem ti vi với hắn.
“Tử Thao, cậu lại khóc đấy à?”. Ngô Phàm nhìn qua thấy hắn im lặng liền lên tiếng hỏi. “Chuyện kia, có thể kể cho tôi nghe một chút được không?”
“Anh đây muốn nghe chuyện gì? Muốn nghe chuyện tôi bị cha ruột lừa gạt bán thân không?”. Hoàng Tử Thao khẽ lau nước mắt rồi nói. “Thôi, mấy chuyện như này để sau này nói đi. Tôi hiện không còn tâm trạng để nói đến chuyện này”
“Cậu đây là định đưa mẹ về bên kia thế nào?”. Y rót cốc nước đưa cho hắn. “Lại định đi xe buýt sao?”
“Ừ, tôi đây không có phương tiện đi lại. Mà thuê taxi thì mẹ tôi cũng sẽ không đồng ý đâu”. Hắn gật đầu nhận ly nước từ tay y mà uống. “Hay là, anh làm tài xế cho tôi đi. Tôi trả công cho anh”
“Cũng được a, tôi đây lâu lắm rồi cũng không đi đâu cả”. Y nghe vậy không cần đắn đo mà đồng ý luôn. “Vậy cứ như thế nhé”