Chương 10: Về quê
Mạc Khiết Thần hơi khẽ nhíu mày nhìn người đang ngồi ở ghế phía trên mà khẽ thở dài một tiếng, lần này là coi như xong đi, cuộc họp chiều qua đã phải dời sang ngày hôm nay rồi vậy mà cuộc họp vừa mới bắt đầu được có mười phút liền phải dừng lại, nguyên nhân chủ yếu là vì nhân viên của anh hầu như không hề có một ai chuẩn bị tài liệu để báo cáo.
Trái ngược với tâm trạng của anh, Hoàng Tử Thao đây lại rất thản nhiên nhâm nhi tách cà phê mà lật đi lật lại tài liệu đặt ở trên bàn. Hắn có thể nhàn nhã như vậy một phần là vì bản thân đã chuẩn bị xong tài liệu từ lâu phần nữa, hắn đây cũng đã thông báo với mọi người trong phòng rồi còn họ có chuẩn bị tài liệu hay không cũng chẳng liên quan tới hắn.
“Cuối cùng, có ai cho tôi một câu trả lời không?”. Ngô Phàm rốt cuộc thì cũng đã chịu mở miệng lên tiếng, giọng y đây liền tỏ ra khó chịu. “Cuộc họp hôm nay, mấy người định họp như thế nào đây?”
“Ngô tổng, chuyện này anh không thể trách chúng tôi được a”. Hạ Như ngồi dưới nghe y nói vậy liền đon đả trả lời. “Anh có muốn trách thì hãy trách ai đấy, biết chiều có cuộc họp nhưng lại chẳng báo cho mọi người trong phòng biết mà cứ im ỉm đi, chúng tôi đây không được thông báo thì làm sao mà biết để mà chuẩn bị tài liệu được ạ?”
Những người kia nghe thấy thế cũng hùa vào mà đồng tình, Du Du Lan vừa liếc nhìn hắn vừa chêm vào hai câu “đúng rồi”. Vu Tử Ân thấy vậy liền tỏ ra tức giận quay sang nhìn thì lại thấy hắn một chút cũng không có phản ứng gì, cậu đây liền lên tiếng thanh minh cho hắn: “Mấy người nói thế không đúng a. Nếu như thật sự Tử Thao không thông báo cho mọi người biết, thì sao tôi đây lại biết để mà chuẩn bị tài liệu chứ?”
“Hừ, hai người đây chẳng phải là bạn tốt của nhau sao?”. Lương Vũ nghe thế liền phản bác lại. “Cậu là bạn của hắn, hắn cư nhiên sẽ thông báo cho cậu rồi chứ chúng tôi có được thông báo đâu”
“Cậu…”
Vu Tử Ân bị nói lại như thế liền cảm thấy bất mãn, vốn định quay sang nói lý với Ngô Phàm nhưng lại bị hắn kéo lại. Hoàng Tử Thao dường như đã biết trước chuyện này đã xảy ra, vì thế cho nên hắn so với cậu lại điềm tĩnh hơn rất nhiều. Hắn đặt tách cà phê xuống rồi quay lại nhìn những người kia một lượt lại khẽ mỉm cười một cái.
“Mấy người nói tôi đây không thông báo cho mọi người biết về cuộc họp chiều nay đúng không?”. Hoàng Tử Thao đây hỏi lại xác nhận một lần nữa rồi tiếp tục nói tiếp. “Vậy cứ coi như mấy người nói đúng đi, nếu tôi nhớ không nhầm thì gần trưa trưởng phòng Mạc có qua phòng và thông báo lại với mọi người rồi, nếu như mấy người bảo không biết chiều nay có cuộc họp hẳn là bảo trưởng phòng Mạc đây thiếu trách nhiệm trong công việc đúng không?”
Hắn vừa nói xong cả căn phòng họp liền trầm hẳn đi, những người kia không biết nói gì chỉ cúi gằm mặt xuống. Ngô Phàm nhìn thấy cảnh tượng này liền biết chuyện gì xảy ra nhưng lại chẳng muốn làm ầm lên, y khẽ lắc đầu mà cầm tập tài liệu đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Vu Tử Ân thấy y rời đi cũng nhanh nhẹn kéo Hoàng Tử Thao trở về phòng làm việc, những người còn lại ngoại trừ Huân Hàn Trạc ra phải ở lại họp riêng với trưởng phòng Mạc. Cậu đây thấy vậy liền cười hả hê trong lòng mà cùng Tử Thao bước vào trong thang máy, vừa vặn bên trong có cả Ngô Phàm lẫn Huân Hàn Trạc, hắn không nói gì chỉ khẽ gật đầu một cái với y rồi quay sang tám chuyện với Tử Ân.
“Tử Thao, tối mai cậu rảnh không?”. Vu Tử Ân vui vẻ lên tiếng. “Mai qua chỗ này với mình một chút a”
“Mai mình có chút việc phải về quê, không đi cùng cậu được rồi”. Hoàng Tử Thao khẽ lắc đầu trả lời, rồi lại lấy điện thoại ra ấn ra một dãy số rồi gọi. “Mẹ, chiều nay con xin nghỉ sớm về con đưa mẹ đi mua chút đồ a”
Ngô Phàm sau khi tắm xong liền xuống dưới nhà, vốn tính gọi đồ ăn bên ngoài vì nghĩ hắn đây sẽ về muộn lại không nghĩ rằng, trong lúc y đang tắm thì bữa cơm chiều đã được hắn cùng Hoàng mẫu nấu xong từ lâu. Hoàng Tử Thao thấy có động tĩnh từ phía sau liền quay lại thì thấy y đang đứng đó, hắn liền cười nhẹ một cái.
“Anh sao vậy? Có chuyện gì sao?”. Hoàng Tử Thao thấy y đứng ngẩn người như vậy liền lên tiếng hỏi
“À, không có chuyện gì?”. Ngô Phàm thấy hắn hỏi vậy liền giật mình trả lời. “Tôi tưởng cậu về muộn cơ, đang tính gọi cơm ngoài”
“Vốn là bác định mua thêm vài thứ nữa mới về cơ…”. Hoàng mẫu đây là không để cho hắn lên tiếng liền vui vẻ cười nói với y. “Nhưng mà cái thằng bé này này, cứ nằng nằng đòi về nấu cơm cho cháu a. Thằng bé còn nói, dạo này cháu có chút kén ăn, vẫn là để thằng bé nấu cơm thì hơn a”
Ngô Phàm nghe vậy liền có chút sửng sốt mà nhìn hắn một hồi, Hoàng Tử Thao đây chỉ cười không nói câu gì mà nhanh chóng dọn thức ăn lên bàn. Cả ba người cùng nhau ăn một bữa cơm vui vẻ, Ngô Phàm đã lâu không ăn cùng gia đình bữa cơm nào nay thấy hắn cùng bà vui vẻ như vậy liền có chút ganh tị.
Hoàng mẫu sau khi dọn dẹp xong liền bước đến phòng khách liền thấy hai người kia đang thảo luận rất sôi nổi về vấn đề gì đó nên bà không tiện lên tiếng, cùng lúc thì hắn quay ra nhìn thì thấy bà đang đứng đó thì vui vẻ đứng lên kéo bà lại ngồi cùng.
“Bác gái, bác uống nước ạ”. Ngô Phàm nhanh nhẹn rót cho bà một chén nước ấm rồi vặn nhỏ tivi xuống.
“Cậu Ngô này…”. Hoàng mẫu bất chợt lên tiếng khiến y có chút bối rối mà nhìn thẳng vào mắt bà. “Hôm trước bác đến chơi nhưng về vội quá nên chưa kịp hỏi cháu. Tử Thao, nó sang đây cũng đã được một thời gian rồi, không biết nó có gây phiền hà gì cho cháu không?”
“Dạ, cái này…”. Y nghe bà hỏi vậy liền có chút ngập ngừng mà quay sang nhìn hắn, hắn đây liền khẽ lắc đầu mà thở dài một tiếng. “Cậu ấy không có gây phiền cho cháu đâu, bác đừng lo ạ”
“Như vậy là tốt rồi, nhưng mà nếu như thằng bé có gây chuyện gì cho cháu thì cháu cứ bảo bác, bác sẽ dậy bảo lại nó”. Bà nghe vậy cũng yên tâm phần nào. “Giờ muộn rồi, hai đứa nghỉ sớm đi, mẹ đi về đây”
Hoàng Tử Thao nghe bà nói thế liền giật mình một cái, vốn đang định mở miệng lên tiếng thì Ngô Phàm đã nói trước rồi: “Bác gái, tối nay bác ngủ lại đây đi. Sáng mai, cháu đưa bác cùng Tử Thao về quê a”
“Thôi, bác quen ngủ ở nhà mình rồi, ngủ ở chỗ khác bác không quen”. Bà cười nhẹ một cái rồi quay sang phía hắn mà nói. “Mai qua sớm một chút, mẹ còn ít đồ nãy chưa kịp mua. Hai đứa nghỉ ngơi đi, mẹ về đây”
Thấy bà như vậy, hắn đây cũng không nài ép nữa liền nhờ người đưa bà về cẩn thận. Ngô Phàm nhàn nhạt nhìn hắn tiễn bà trở về rồi lại hướng màn hình tivi mà xem tiếp chương trình.
“Cậu đây là không định nói cho mẹ cậu biết sao?”. Ngô Phàm thấy hắn ngồi xuống bên cạnh, như có như không hỏi hắn
“Chuyện gì?”. Hoàng Tử Thao khẽ nhướn mày vừa xem tivi vừa gặm quả táo đang ăn dở. “Ý anh là chuyện hôm trước tôi bị thương sao?”
“Thế chứ cậu nghĩ tôi đang nói đến chuyện gì?”. Y nghe hắn nói thế liền có chút buồn cười mà hỏi lại. “Dẫu sao bà cũng là mẹ cậu, cậu không nên giấu bà như vậy chứ?”
“Tôi cũng chẳng muốn, chỉ là tôi không muốn bà lo lắng thêm cho tôi thôi”. Hắn đây thấy y có chút tò mò liền cười nhạt một tiếng rồi nói tiếp. “Muộn rồi đấy, lên nghỉ đi mai anh còn lái xe đấy. Về chuyện kia, sau này tôi sẽ kể cho”
Ngô Phàm nghe vậy không biết thế nào lại ngoan ngoãn nghe lời mà tắt tivi lên phòng đi ngủ thật. Hoàng Tử Thao đây lại chính là không ngủ được, chuyện trước đây đối với hắn quả thật là một cơn ác mộng không hơn không kém. Mãi đến tờ mờ sáng hắn đây mới chịu ngủ, đến khoảng tầm hơn sáu giờ thì tiếng chuông báo thức của hắn liền kêu, Tử Thao khó chịu rời khỏi giường.
Vừa mới xuống dưới nhà đã thấy Hoàng mẫu ngồi ở sô pha xem chương trình thời sự sáng sớm, bên cạnh là Ngô Phàm vui vẻ cùng bà tán gẫu một vài câu chuyện. Hắn đấy thấy vậy liền lấy làm lạ mà bước đến bên cạnh. “Ngô Phàm, sớm an. Mẹ, sao mẹ đến sớm vậy? Con còn chưa kịp ăn sáng a”
“Thằng bé này thật là…”. Bà nghe vậy liền khẽ lắc đầu mà nói. “Bảo là dậy sớm rồi cùng mẹ mua ít đồ vậy mà giờ mới chịu dậy a, đến đồ ăn sáng còn chưa chuẩn bị nữa”
“Qua con có chút việc nên ngủ hơi muộn a”. Hắn nghe vậy chỉ biết cười trừ nói với bà. “Với cả, chẳng phải anh ấy đưa mẹ đi mua đồ rồi hay sao? Giờ mẹ có con rể rồi, cần gì đến con nữa”
Hoàng Tử Thao vừa nói vừa uống cạn ly sữa cầm trên tay, Ngô Phàm nghe thấy hai tiếng “con rể” phát ra từ miệng hắn liền có chút không kịp thích ứng. Ba người đây hoàn thành bữa sang xong, Ngô Phàm liền lái xe đưa hai người họ về quê một chuyến. Trên đường đi, hai mẹ con họ cứ như vậy mà cười đùa, Hoàng Tử Thao cũng không quên nói chuyện với y một vài câu cho y đỡ buồn.
Khoảng hơn bốn tiếng sau, xe dừng lại ở trước một cánh cổng nhỏ. Ngô Phàm nhìn qua gương chiếu hậu, liền thấy hắn có chút không được thoải mái mà bước xuống xe. Y cũng theo hắn cùng bà trở vào bên trong.