Chương 9: Ở gần
Ngô Phàm nhàn nhã ngồi trong phòng hút thuốc, ánh mắt chán chường của y thật khiến cho con người ta nhìn vào liền có cảm giác y chính là kiểu người nhàn rỗi, không có việc gì để làm. Y mặc nhiên cho chiếc điện thoại bên cạnh reo liên hồi mà nhìn xuống phía dưới nhà, Hoàng Tử Thao đang nói chuyện với mẹ ở bên ngoài căn biệt thự, không biết là hai người họ đang nói về chuyện gì nhưng y đây cũng biết là hắn thật không nỡ để bà về như vậy liền với lấy chiếc điện thoại mà gọi cho hắn.
Hoàng Tử Thao đây là đang nói chuyện phiếm với Hoàng mẫu thì thấy điện thoại ở trong túi áo vang lên, hắn khẽ cười với bà một cái rồi lấy chiếc điện thoại ra, trên màn hình hiện lên hai chữ “Ngô tổng”. Cùng lúc này thì có một chiếc taxi dừng lại ở phía trước cửa căn biệt thự, hắn liền vội vàng bắt máy rồi lại hướng về phía bà.
“Ngô Phàm, có chuyện gì vậy?”. Hoàng Tử Thao một tay nghe máy một tay xách đồ để vào cốp xe cho bà. “Chờ tôi một lát, tôi tiễn mẹ tôi về xong sẽ vào ngay đây”
“Không cần vội, cũng không có chuyện gì cả”. Ngô Phàm nghe thấy vậy liền đáp lại. “Tối nay cậu về nhà đi, dẫu sao thì cũng đã lâu rồi, hai mẹ con cậu mới được gặp nhay nên chắc cũng có nhiều chuyện để nói”
“Nhưng mà…”. Hắn nghe vậy liền có đôi chút ngập ngừng, ánh mắt nhìn và rồi lại ngước lên nhìn ánh đèn ở căn phòng phía xa kia mà suy nghĩ một chút. “Thôi, không cần đâu. Cái gì nên nói, tôi cũng đã nói hết rồi, còn những chuyện khác, vẫn là không nên nói đi”
Hoàng Tử Thao nói xong liền tắt máy, rồi lại hướng về phía Hoàng mẫu đang ngồi ở bên trong xe mà tiễn bà rời đi. Ngô Phàm khẽ nhướn mày nhìn hắn quay lưng trở về, cùng lúc này y lại nhìn thấy chiếc Audi màu đen quen thuộc rẽ vào khu căn biệt thự của mình, khóe miệng y liền khẽ cong lên một cái mà dập tắt điếu thuốc trên tay rồi xuống phía dưới nhà.
Mạc Khiết Thần sau khi giải quyết công việc ở Ngô Thị xong liền lái xe đến căn biệt thự nhà họ Ngô. Anh vừa mới bước xuống xe thì gặp ngay Hoàng Tử Thao đi từ bên ngoài cổng trở vào, hai người khẽ cười với nhau một cái rồi cùng nhau đi vào trong nhà. Hành động này của hai người liền lọt vào tầm mắt của người kia, y thấy hai người tỏ ra thân thiết như vậy trong lòng liền có chút khó chịu mà ngay bản thân y cũng không biết tại sao lại cảm thấy vậy.
“Sao?”. Mạc Khiết Thần vừa bước vào bên trong phòng khách thì đã thấy y bày sẵn trên bàn hai chiếc ly cùng một chai rượu mà vui vẻ bước đến. “Có vè như là, chuyện kia cũng không có khiến cậu cảm thấy khó chịu nhỉ?”
“Có hay không, cậu đây lại không biết sao?’. Ngô Phàm vừa nói vừa thuận tay rót rượu, mắt hướng về phía ngoài cửa thì thấy hắn vẫn đang đứng ở đó liền hướng hắn mà hỏi. “Sao còn đứng đó làm gì? Nay cậu mệt rồi, đi nghỉ sớm đi”
Hoàng Tử Thao không nói câu gì chỉ khẽ gật đầu một cái rồi thối lui lên trên phòng. Không biết là hai người kia nói với nhau những gì, chỉ biết khi Mạc Khiết Thần rời đi thì cũng đã là hai giờ sáng rồi. Ngô Phàm nặng nề bước lên từng bậc cầu thang một, không biết là do y vô tình hay cố ý mà mở cửa bước vào bên trong phòng của hắn.
“Cậu đây còn chưa đi ngủ sao?”. Ngô Phàm bước nhẹ chân đến bên cạnh chiếc giường hắn đang ngồi mà lên tiếng hỏi. “Cậu đang xem cái gì vậy?”
“A… Ngô Phàm”. Hoàng Tử Thao đây là bị y làm cho giật mình liền vội vàng cất đi tập tài liệu đang đọc dở vào trong ngăn bàn rồi quay sáng nhìn y một cái. “Tôi không có xem gì cả, anh sao lại ở đây?”
Ngô Phàm nghe vậy liền khẽ cười nhẹ một cái rồi chẳng nói chẳng rằng tự mình nằm xuống bên cạnh chỗ hắn đang ngồi, Hoàng Tử Thao thấy thế cũng chẳng biết đây là ý tứ gì liền đứng dậy bước đến chiếc tủ to lấy ra một cái gối với một cái chăn, đang tính ra khỏi phòng thì y đứng bên cạnh lên tiếng.
“Cậu định đi đâu?”. Ngô Phàm nhàn nhạt lên tiếng hỏi. “Nay tôi không muốn ngủ một mình, phiền cậu một đêm vậy”
“Cái này… có được không?”. Hoàng Tử Thao nghe vậy liền có chút ngập ngừng nhìn y một lát. “Chuyện này để cho Hàn Trạc biết được thì…”
“Cậu không nói, tôi không nói, cậu ấy biết được sao?”. Y không để hắn nói hết liền cắt ngang. “Được rồi, đi ngủ thôi. Mai cậu còn phải đi làm nữa đấy”
Nghe y nói thế, hắn đây cũng chẳng buồn cãi nữa liền ngoan ngoãn theo y lên giường đi ngủ. Lâu lắm rồi, Hoàng Tử Thao mới ngủ cùng người khác, quả nhiên cảm giác vừa lạ vừa quen này khiến cho hắn có chút không thoải mái. Khi ngủ không biết thế nào, Ngô Phàm lại kéo hắn vào trong lòng mình mà ôm, hắn đây lại không muốn đánh thức y dậy nên đành phải để yên như vậy mà ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Hoàng Tử Thao tuy có dậy trễ hơn mọi hôm nhưng hôm nay Ngô Phàm không có đi làm nên cũng không có vội. Đồ ăn sáng cùng với cơm trưa của y, hắn đây đã làm xong rồi chỉ cần khi nào y muốn đều có thể ăn được. Sau khi hoàng tất công việc nội trợ, hắn liền cầm lấy âu cơm của mình mà bắt xe buýt đi làm.
“Tử Ân, sớm an”. Hoàng Tử Thao vừa bước vào thì đã thấy Vu Tử Ân ngồi đó liền vui vẻ tiến đến. “Hôm qua có việc gì không?”
“Có a, có a. Chuyện của Ngô tổng ý, bây giờ khắp công ty toàn là lời đồn về anh ý thôi”. Vu Tử Ân thấy hắn hỏi liền hào hứng kể lại. “Hôm qua cậu không có đi làm nên không biết đấy thôi, Huân Hàn Trạc vừa thấy tin này liền tức giận làm loạn cả công ty lên cơ mà”
“Vậy sao?”. Hoàng Tử Thao nhướn mày tỏ ý không mấy quan tâm rồi lại tiếp tục hỏi. “Mà chiều qua có cuộc họp đúng không? Chuyện kia giải quyết thế nào rồi?”
“Còn giải quyết thế nào nữa…”. Cậu chán nản lắc đầu mà trả lời. “Hôm qua vì chuyện của Ngô tổng, cuộc họp bị rời đến chiều ngày hôm nay rồi. Mà chiều qua, trưởng phòng Mạc có qua bảo cậu sửa lại báo cáo lần trước đấy”
Hoàng Tử Thao nghe vậy liền khẽ gật đầu rồi trở về bàn làm việc của mình, Vu Tử Ân thấy vậy liền ăn hết chiếc bánh trên tay rồi lục đục đi quét dọn phòng làm việc. Cùng lúc này thì mọi người trong phòng liền mở cửa bước vào thì đã thấy hắn đang chăm chú làm việc, có người vẫn còn để ý tới chuyện kia liền mở miệng lên tiếng.
“Ai nha, không biết ai đó có phải đã đứt mất dây thần kinh xấu hổ hay không mà vẫn dám vác mặt đến đây cơ chứ”. Du Du Lan vừa cười vửa nói, trong giọng cô liền có chút chế giễu đến người kia
Mấy người kia nghe thế cũng liền hùa vào mà chế giễu hắn. “Phải đấy, phải đấy. Nếu tôi đây mà gặp loại chuyện như thế này, tôi liền viết đơn xin nghỉ việc rồi ý chứ”
Những lời nói này cư nhiên là lọt vào tai hắn, nhưng Hoàng Tử Thao đây lại một chút cũng không thèm để tâm tới những lời nói kia mà tiếp tục làm việc của mình. Vu Tử Ân thấy hắn chẳng bận tâm như vậy cũng chẳng đôi co với bọn họ làm gì, sau khi dọn dẹp xong phòng liền về chỗ của mình mà làm nốt việc ngày hôm qua.
Ngô Phàm đây là sau khi Hoàng Tử Thao rời giường liền tỉnh dậy theo, nhưng vì không muốn làm phiền tới hắn nên y vẫn cứ như vậy mà nằm trên giường, giả vờ ngủ. Lúc này, tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa reo lên, y khẽ liếc qua màn hình một cái mà thầm than ở trong lòng.
“Cha, có chuyện gì vậy ạ?”. Ngô Phàm có chút khó chịu mà bắt máy lên tiếng.
“Đến giờ này mà con vẫn ngủ được à?”. Ngô Hiển liền tỏ ra tức giận với y, ông đây thật chỉ thiếu điều đuổi y ra khỏi nhà mà thôi. “Cuộc họp chiều qua vì con mà bị hủy rồi, con đây vẫn tính cứ ở nhà vậy hả?”
“Cái này…”. Y xoa xoa mi tâm rồi lên tiếng đáp lại. “Là do con sơ xuất, con xin lỗi”
“Hừ, chiều nay giải quyết cho xong chuyện ở khâu lắp ráp đi, các công ty đối tác của chúng ta đang bắt đầu giục rồi đấy”. Ông nghe y nói thế cũng hòa hoãn một phần. “Còn về chuyện kia, ta cho con ba ngày, ba ngày phải giải quyết cho xong mọi chuyện này đi. Bằng không, cái ghế của con chi bằng để cho thằng anh con ngồi đi”
“Cha, cái này…”. Vốn là y định đồng ý chuyện này với ông nhưng chợt nhớ ra cuối tuần này còn có việc nên đành phải thương lượng với ông một chút. “Chuyện này để qua tuần con giải quyết được không?”
“Con đây lại còn dám thương lượng với ta hay sao?”. Ông hít một hơi thật sâu rồi lại nói tiếp. “Nếu thế thì thôi, cái ghế Ngô tổng kia, con không cần ngồi nữa, mai Ngô Triết sẽ lên thay con”
“Cuối tuần này, Hoàng Tử Thao cùng với mẹ cậu ấy về quê có chút việc”. Ngô Phàm bất lực thở dài một tiếng mà giải thích. “Con đây cũng đã đồng ý thứ bảy này đưa hai mẹ con cậu ấy đi rồi, vì thế con…”
“A, là vậy sao?”. Thái độ của Ngô Hiển liền thay đổi hẳn. “Nếu vậy thì cuối tuần này, con cứ đưa hai mẹ con nhà họ về quê đi xong rồi lên giải quyết cũng chưa muộn. Thế đã nhé, có gì ta điện lại sau”
Nói rồi, ông liền cúp máy. Ngô Phàm đây cũng không lười biếng nữa mà nhanh chóng rời giường, y cũng không quên nhắn cho người kia một cái tin rồi đi xuống tầng ăn sáng.
Hoàng Tử Thao không nhanh không chậm hoàn thành bản báo cáo của mình đồng thời lại nhận được một tin nhắn, hắn đọc xong tin nhắn liền hướng tất cả mọi người trong phòng mà nói. “Chiều nay có cuộc họp khẩn, mọi người chuẩn bị tài liệu, chiều còn báo cáo”
Nói rồi, hắn liền cầm bản báo cáo vừa mới làm xong đứng dậy trở ra ngoài, mọi người thấy hắn rời đi là bắt đầu bàn tán về hắn, ngoại trử Vu Tử Ân ra thì chẳng có một ai có ý định chuẩn bị tài liệu cả.
Mạc Khiết Thần thần trí không được tốt cho lắm, chỉ là khi nhìn thấy Hoàng Tử Thao bước vào liền phục hồi tâm trạng cũng không có ít.
“Ngô Phàm, tối qua có bảo tôi là không nên quá thân thiết với anh”. Hoàng Tử Thao thấy bộ dạng này của anh liền vui vẻ cười đùa. “Anh nói thử xem, tôi đây có nên nghe theo anh ấy hay không?”
“Cậu có nghe theo hay không, vốn trong lòng cậu đã có câu trả lời rồi, cần gì phải hỏi tôi nữa”. Mạc Khiết Thần nghe vậy liền bật cười mà đáp lại hắn. “Mà Ngô Phàm thế nào rồi? Tối qua tôi đến, tâm tình của cậu ta cũng không có nỗi tệ, là do cậu đúng không?”
“Là do tôi hay không, cũng đâu phải cảm nhận của anh”. Hắn nghe thế cũng chỉ cười cười đáp lại. “À, cuối tuần này tôi xin nghỉ một hôm nhé, đơn xin nghỉ phép tôi sẽ gửi lại anh sau”
“Ừ, cậu ta cũng nói qua với tôi rồi”. Anh gật đầu đáp lại. “Chiều nay cậu ta có đến công ty thì phải? Cậu có thông tin gì chưa?”
Hoàng Tử Thao nghe vậy liền lắc lắc điện thoại trong tay vừa nói. “Có rồi, chiều nay sẽ mở cuộc họp. E là tối nay lại phải tăng ca rồi”. Hắn nói rồi liền mau chóng rời đi, Mạc Khiết Thần lắc đầu cười nhẹ, quả nhiên là người kia đã có chút động lòng với hắn rồi, bằng không sẽ không trực tiếp tới người kia như vậy a.