Tổng tài, em yêu anh – Chương 12: Phân vân

Chương 12: Phân vân

Sau khi trở ra từ nhà lớn, Hoàng mẫu nhìn người con trai đang dựa người lên cánh cổng mà khẽ thở dài một tiếng. Ngô Phàm liếc mắt cũng nhìn thấy trên nét mặt hắn có chút phiền lòng, vốn định bước đến xem thế nào lại thấy Hoàng mẫu ở phía đằng sau khẽ kéo tay áo. Y nhìn qua cũng hiểu ý bà, liền kệ cho hắn đứng đấy, trở về căn phòng nhỏ kia thu xếp đồ đạc, trở về thành phố.

Hoàng Tử Thao có chút mệt mỏi, hai bên má hắn có chút ửng hồng nhưng hắn chẳng màng đến. Khẽ đưa mắt lên thấy hai người kia đang đi về phía này liền nhanh chóng tiến đến, đưa tay đỡ lấy đồ để vào trong cốp xe. Vốn là như ban đầu, hai người kia sẽ thay nhau lái, y lái lúc đi còn hắn lái lúc về, nhưng khi cả ba người vừa bước lên xe liền phát hiện ra một việc…

Hắn phát sốt!

Không biết là có phải do đêm qua dầm sương lâu quá, hay do tại vết thương cũ còn chưa kịp khỏi đã tái phát khiến Hoàng Tử Thao ngày càng khó chịu. Ban đầu hắn còn cố gắng gượng lái đến đường cái liền phanh xe lại, lúc này Ngô Phàm ngồi bên cạnh mới chú ý tới. Tay y khẽ run rẩy đưa lên trán hắn thăm dò, thật sự nóng. Chẳng nói câu gì, Ngô Phàm lập tức mở cửa xe bước xuống, bước sang phía bên kia đỡ hắn xuống rồi để hắn ngồi ở ghế đằng sau, còn tự mình lái xe về nhà.

Hoàng mẫu vừa chạm đến người đang mê man bên cạnh mà giật mình, vội rụt tay lại. Hoàng Tử Thao rất ít khi bị ốm nhưng mỗi lần ốm đều rất nặng, đa phần đều sẽ nhập viện điều trị mà giờ đang trên đường thế này, không biết thuốc giảm sốt có chống đỡ được không nữa. Mà vì sốt cao nên những vết thương trên người hắn trước đó vốn đã khép lại, giờ liền có chút đau nhức mà khẽ kêu lên một tiếng.

Bà nghe thấy cũng không để ý đến Ngô Phàm đang lái xe mà cởi áo sơ mi hắn đang mặc trên người ra, mi tâm bà liền khẽ nhíu lại, những vết thương kia tuy đã mờ nhưng vẫn còn nhìn thấy rõ chúng đều là những vết thương mới. Hoàng mẫu không cần hỏi Ngô Phàm thì cũng biết dạo trước, con trai mình đã xảy ra chuyện gì, bà khẽ thở dài một tiếng rồi cần thận mặc lại áo cho hắn.

“Cậu Ngô này…”. Hoàng mẫu đỡ lấy hắn, mắt nhìn người ngồi trên qua gương chiếu hậu mà nhẹ nhàng lên tiếng. “Bác biết là trong khoảng thời gian qua, thằng bé nhà bác đã gây ra phiền hà cho cháu rất nhiều. Chắc là cũng đem lại không ít rắc rối cho cháu rồi”.

Ngô Phàm đang chuyên chú lái xe thì nghe bà nói vậy, cho dù người không thông minh cũng hiểu ra ý tứ trong câu nói của bà, hơn nữa chẳng phải bà vừa cởi áo hắn ra hay sao, y liền nhanh chóng đáp lại: “Cũng không có chuyện gì lớn đâu ạ, chỉ là chuyện kia cậu ấy không cho cháu nói với bác, nên cháu mới không nói cho bác biết. Bác cũng đừng để ý quá, dẫu sao thì cậu ấy cũng không gây ra chuyện gì lớn, cháu vẫn giải quyết được”.

Bà nghe vậy cũng chỉ mỉm cười khẽ gật đầu một cái, khẽ cúi đầu xuống nhìn khuôn mặt phiếm hồng vì sốt cao mà trong lòng liền có chút không thoải mái. Mãi một lúc sau Hoàng mẫu mới nói tiếp: “Vậy thì tốt. Nếu cháu không để ý đến, bác cũng không cảm thấy khó chịu nữa”. Bà trầm ngâm một lát rồi lại tiếp tục nói. “Tử Thao ấy à, tuy trong lòng có khó chịu đến mấy nhưng trước mặt người khác đều sẽ tỏ ra bản thân đều ổn, đều không muốn người khác quan tâm đến mình”.

“Cái này, cháu biết”. Y thở dài một tiếng, nhớ lại tối ngày hôm đấy, khi hắn trở về biệt thự, trên người toàn vết thương nhưng lại cố gắng chịu đựng, nhất nhất quyết quyết không để y giúp đỡ mà trong lòng có chút đau. “Tử Thao, trước giờ không để người khác cảm thấy thương hại mình. Cho dù bản thân có khổ sở thế nào, cậu ấy vẫn quật cường đứng thẳng, như thể chẳng có chuyện gì khiến cậu ấy gục ngã được”.

“Chuyện này, cũng là do bác cả thôi. Ngày trước, khi bác đưa thằng bé lên thành phố, bác buôn bán không được lại bị đám giang hồ hai, ba ngày lại kéo đến gây rối. Cuối cùng, là thằng bé chịu nhịn nhục mới đánh đổi được bát cơm cho hai mẹ con”. Hoàng mẫu vừa nói vừa đưa tay lên chỉnh lại tóc cho hắn, mắt bà đã phủ một tầng hơi nước mỏng, nhớ lại khoảng thời gian đấy, trong lòng bà liền thắt lại.

Ngô Phàm hiểu cảm giác của bà, nếu là y thì y cũng sẽ đau lòng như vậy. Quá khứ này của Hoàng Tử Thao, cho dù y không nảy sinh tình cảm nào với hắn thì vẫn muốn kéo hắn lại gần, bảo vệ và che chở cho hắn. Cho đến lúc này, Ngô Phàm không biết Hoàng Tử Thao trong lòng mình rốt cuộc là như thế nào, y biết rõ là bản thân không thích hắn nhưng mỗi lần nhìn hắn như thế này, lòng y liền cảm thấy đau nhói.

Mà Ngô Phàm trước giờ vẫn không tin có lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, lại tin tưởng vào tình yêu của mình đối với Huân Hàn Trạc nên với hắn, cùng lắm y cũng chỉ có cảm giác thương hại hắn mà thôi. Tuy rằng, mấy ngày gần đây, bao nhiêu chuyện xảy ra đổ lên trên đầu y, người khiến tâm tình y tốt lên đều là Hoàng Tử Thao chứ không phải là người y yêu, nhưng Ngô Phàm cũng chẳng để tâm đến lắm.

Chiếc xe vừa mới đi qua trạm thu phí, Ngô Phàm lái vào trong thành phố. Hoàng Tử Thao ngồi sau vẫn chưa đỡ sốt, mà Hoàng mẫu lại có chút nóng vội mà có chút thúc giục y lái nhanh. Ngô Phàm cũng biết tình trạng của hắn nên cũng chẳng nói nhiều, liền đạp ga phóng đi.

“Ừm. Còn chuyện này nữa, không biết là bác có nên nói ra hay không, nhưng suy cho cùng bác vẫn nên nói với cháu một tiếng đi”. Hoàng mẫu mắt thấy sắp đến khu nhà mình liền nói tiếp câu chuyện đang nói dở. “Chắc cháu cũng đã biết chuyện gia đình bác ngày trước rồi đúng không?”.

“Dạ vâng, tối qua Tử Thao đã kể cho cháu nghe rồi ạ”. Ngô Phàm hơi khẽ nhíu mày mà trả lời bà, y không rõ rốt cuộc là bà muốn nói chuyện gì. “Nhưng có chuyện gì vậy ạ?”.

“Ừ, vậy thì bác cũng chỉ nói như thế này thôi. Không nhiều”. Bà khẽ gật đầu rồi chỉnh lại tư thế nằm cho Hoàng Tử Thao rồi mới chậm rãi nói tiếp. “Bác biết cháu đồng thuận hôn ước này là không tự nguyện. Hai đứa vốn không có tình cảm gì với nhau, nay lại bị buộc ở một chỗ, tất yếu cháu sẽ không cảm thấy thoải mái, thằng bé cũng chẳng vui vẻ gì cho cam”.

Một câu nói này của bà, liền khiến trong đầu Ngô Phàm liền ‘oanh’ một tiếng, y biết tiếp theo bà sẽ nói gì. Nếu như là trước đây, hẳn là y sẽ cảm thấy vui mừng khôn nguôi đi, cho dù là ông bố cứng đầu của mình có thúc ép thế nào nhưng nếu gia đình người ta không muốn thì cũng chẳng thể nào ép buộc được, nhưng hiện tại khi mọi chuyện gần như đúng ước nguyện của mình, trong lòng y liền trống rỗng một khoảng mà không biết nguyên do.

Hoàng mẫu biết vào lúc này nói ra có chút đường đột, cũng như chuyện này vẫn là nên nói với cha mẹ y có lẽ vẫn tốt hơn nhưng bà vẫn muốn nói với y mới cảm thấy tốt. “Chắc cháu cũng biết là Tử Thao có người yêu rồi đúng không? Hẳn trong lòng cháu cũng đã có ý trung nhân rồi, nếu như hôn ước này thành há chẳng phải sẽ gây khó xử cho cả bốn đứa hay sao? Với cả, hạnh phúc của mấy đứa vẫn quan trọng hơn tiền bạc mà.

Bác biết chuyện này vẫn nên nói với cha mẹ cháu, nhưng nếu bác trực tiếp đến gặp có lẽ có chút đường đột. Bác muốn nói với cháu trước, cháu thử về nói với cha cháu xem ý ông ấy thế nào, xong rồi mấy hôm nữa đợi thằng bé đỡ sốt, bác sẽ qua nhà thưa chuyện với cha mẹ cháu sau. Với cả, về số tiền mà cha Tử Thao nợ cha cháu, bác sẽ cố gắng sắp xếp trả cho ông ấy. Cháu xem có được không?”.

Ngô Phàm tất nhiên cũng không thể nói không được, tuy rằng trong lòng có chút khó chịu nhưng vẫn phải dạ một tiếng. Khi y đánh xe đến khu tập thể, thì thấy một người đàn ông đang hút thuốc mà dựa vào chiếc xe ô tô màu kem bên cạnh, như đang chờ ai đấy. Ngô Phàm khẽ liếc qua liền nhận ra người kia là ai, thầm mắng một tiếng rồi dừng xe lại.

Lam La vừa dập điếu thuốc trên tay xuống, khẽ đảo mắt sang phía bên này thì thấy Ngô Phàm bước xuống xe, trong lòng liền có chút khó hiểu rồi lại nhìn thấy người đang được y đỡ trong xe trở ra, sắc mặt liền tái xanh lại, vội vàng chạy đến.

“Tử Thao, em sao vậy?”.

Lam La không nói câu gì, lập tức bế thốc hắn lên rồi vội vã đưa hắn về nhà. Ngô Phàm thấy vậy tuy có chút bực dọc nhưng không thể hiện ra mặt. Y khẽ thở dài một tiếng rồi giúp Hoàng mẫu bê đồ lên trên nhà.

Căn nhà không rộng nhưng sống vẫn có được cảm giác thoải mái, không chút gò bó nào. Ngô Phàm đặt thùng xốp trên tay xuống, nói với bà hai, ba câu định rời đi thì thấy Lam La từ trong phòng đối diện trở ra. Ngô Phàm khẽ nheo mắt nhìn cánh cửa đằng sau anh mà tự trấn tĩnh bản thân mình.

“Ngô tổng, sao anh lại ở đây vậy?”. Lam La đưa mắt ý tứ thăm dò y mà hỏi. “Qua là ngày giỗ ông nội của Tử Thao, hẳn không phải là anh đưa cậu ấy cùng bác gái về quê đi? Phúc lợi của Ngô thị, cao đến như vậy sao?”.

“La tổng, anh hiểu nhầm rồi”. Ngô Phàm nghe câu này liền hiểu mục đích của anh, tuy không muốn nhưng vẫn phải nói dối một lần, dẫu sao chuyện giữa y và hắn, hẳn người này cũng chưa biết đi. “Nãy tôi có chút việc ở bên ngoài, lúc đi ngang qua khu Phức Hợp Thành thấy hai mẹ con cậu ấy đang ngồi ở bến bắt xe. Lúc đấy, trời nắng mà thấy Tử Thao có chút mệt mỏi, cho nên tôi mới mở lời cho họ đi nhờ xe thôi”.

“Là vậy sao?”. Anh nhướng mày nhìn y một hồi, thấy y không nói dối liền khẽ cười một tiếng. “Thật xin lỗi, ngại quá. Hiểu lầm anh rồi, mong anh thông cảm. Mà anh ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện”.

Ngô Phàm cư nhiên không tiện ở lại liền viện cớ có việc mà rời đi, Hoàng mẫu không có ý giữ y lại liền gật đầu đồng ý. Sau khi tiễn y về, bà liền quay sang nhìn người nam nhân đang híp mắt nhìn theo đường người kia vừa đi rồi lại quay sang nhìn cánh cửa đã đóng phía đối diện mà khẽ thở dài một cái.

“Tiểu Lam, trưa nay cháu rảnh không? Ở lại ăn cơm với bác”.

Ngô Phàm một mình lái xe về nhà, trên đường về liền nghĩ về những lời mà Hoàng mẫu nói vừa nãy. Ý của bà không phải không đúng, ngay cả y ban đầu cũng muốn chuyện này xảy ra nhưng đến khi xảy ra thật rồi, Ngô Phàm liền có cảm giác như mất đi một điều gì đấy mà y không biết được, đó là gì.

Y không biết nên làm thế nào. Đúng, ban đầu y đồng ý hôn ước này là vì muốn giữ chiếc ghế đang ngồi của mình nhưng giờ nghĩ lại, Ngô Hiển có thật sự muốn đem chiếc ghế này cho con trai cả ngu ngốc kia của mình hay không. Ngô Phàm bắt đầu có chút nghi ngờ về chuyện này, lão già nhà y cho vay tiền y vốn không lạ, nhưng đây là trường hợp đầu tiên mà có lẽ duy nhất, người vay phải đem con cái mình ra để trả nợ, tại sao không phải là tiền hoặc đồ vật khác? Tại sao người đấy, nhất định lại là hắn? Tại sao chỉ có duy nhất một mình hắn bị gán? Tại sao lại gán hắn làm vợ y?

Một đống câu hỏi, một đống nghi ngờ cần được giải đáp. Ngô Phàm không do dự một phút liền đánh xe quay lại, hướng xe đến biệt thự nhà họ Ngô ở ngoại thành mà đi.

Lúc này, Ngô Hiển đang dùng cơm với Ngô Phu nhân và Ngô Triết, vốn là đã ăn gần xong rồi lại thấy người hầu trong nhà chạy vào báo, y về. Ông liền hướng mắt nhìn người phụ nữ nhìn qua còn trẻ bên cạnh, Huyền Lan gật đầu rồi đứng dậy, lấy từ trong chạn ra một cái bát và một đôi đũa để lên mặt bàn, chỗ bên cạnh cậu con trai cả.

“Về rồi đấy à?”. Ngô Hiển vừa nuốt xong miếng cơm trong mồm lại thấy có tiếng bước chân vang lên bên cạnh liền lên tiếng nói. “Ngồi xuống đi, cùng ta ăn bữa cơm này”.

“Cha, con có việc muốn hỏi”. Ngô Phàm không có thì giờ tán gẫu liền nói lại. “Có thể nói chuyện riêng được không ạ?”.

“Có chuyện gì, thì ăn xong rồi hẵng nói”. Ông không nói nhiều chỉ hất đầu vào chiếc ghế còn trống kia. “Chuyện kia, ta còn chưa hỏi con đâu”.

Ngô Phàm nghe câu này liền ngậm chặt mồm, im lặng ngồi xuống ăn cho xong bát cơm rồi đứng dậy, tự mình trở về thư phòng trước.

Một lúc sau, Ngô Hiển mới thong thả mở cửa bước vào phòng. Mắt lại thấy y đang ngồi xem đống tài liệu trên mặt bàn mình mà khẽ cau mày, hai đứa con trai này của ông, đứa thì trí não chậm phát triển, đứa thì trí não phát triển quá mạnh, thật đúng là đau đầu.

“Cha, chuyện hôn ước kia, có thể hủy được không?”. Ngô Phàm biết ông đã vào nhưng vẫn không chịu ngẩng đầu lên nhìn ông, mắt y vẫn nhìn một đống số liệu trong báo cáo như có như không lên tiếng. “Con thấy, chuyện này không nên ép buộc như vậy”.

“Sao? Sau một ngày đi cùng người ta về nhà, giờ lại muốn lật lọng sao?”. Ngô Hiển nghe xong không chút tức giận chỉ có trào phúng nhìn y cười nói. “Chiếc ghế này của con, con lại chê không vừa? Giờ lại muốn ngồi lên vị trí của ta sao? Lần này, con lại muốn dùng thủ đoạn nào đây?”.

“Cha thừa biết con không có ý đó”. Y lúc này mới buông tài liệu trên tay xuống, hốc mắt y có chút tia đỏ mà nói. “Nãy con có nói chuyện với mẹ cậu ấy, chuyện này bác gái có chút không muốn. Còn nói, số tiền mà cha cậu ấy nợ cha, bác ấy sẽ trả đủ. Chuyện này, cha xem…”.

Ông nghe vậy liền có chút phiền lòng, tuy ông biết phía nhà bên kia sẽ không đồng thuận chuyện này. Dẫu sao cũng là ông dùng giấy nợ để ép buộc, không phải là tự nguyện, cư nhiên gia đình nhà người ta sẽ không đồng ý rồi.

Nhưng Ngô Hiển lại thật sự muốn người con trai kia về làm dâu nhà ông, tuy rằng hắn là con trai, không thể sinh đẻ gì nhưng ông cũng không mấy để ý đến. Ông chỉ biết, ông muốn là được, vậy mà từ ‘muốn’ này của ông, giờ có lẽ không thành hiện thực được rồi.

“Cha, rốt cuộc vì sao lại phải là cậu ấy?”. Ngô Phàm nhàn nhạt nhìn ông thăm dò, tuy biết rằng ông chưa chắc đã nói cho mình biết nhưng y vẫn muốn hỏi. “Tại sao phải là cậu ấy, cha mới đồng ý?”.

“Chuyện này ý à, nói ra cũng không dài lắm”. Ông khẽ lắc đầu lên tiếng trả lời. “Hơn mười năm trước, lúc gia đình ta vẫn còn ở huyện H, tuy lúc đấy nhà ta cũng thuộc dạng có tiền nhưng vẫn chưa thể chuyển đi được. Ngày đấy, ngoài việc làm ăn buôn bán, ta còn cho người ta vay tiền, không tính lãi gì cả, lúc trả chỉ cần trả đúng số tiền đã vay đấy thôi.

Có một ngày, ta vừa mới làm xong một vụ buôn bán, đang hí hứng cầm tiền đi về, nhưng vừa về đến cổng mới phát hiện ra túi tiền kia thế nào lại rơi ở đâu không biết. Lúc đấy trời cũng nhá nhem tối rồi, nhưng vì số tiền đấy quá lớn, ta không bỏ được liền lóc cóc đạp xe quay lại tìm. Phải mất đến một tiếng sau, ta mới tìm lại được, là một cậu nhóc đang trên đường đi học về nhìn thấy. Mà lúc đấy, huyện H làm gì đã có đồn công an hay công an xã gì đấy đâu, cho nên cậu nhóc đấy cứ cầm túi tiền đứng nguyên đấy. Lúc ta cầm tiền đi về là ta đi bộ, từ đấy về nhà là một tiếng rưỡi, ấy vậy mà cậu bé cứ cầm như thế suốt khoảng thời gian đấy, chờ ta đến mới chịu trở về nhà.

Sau đấy, ta thuê người đi tìm cậu bé đấy để cảm ơn, biết gia đình họ có chút khó khăn cũng muốn giúp gì đó nhưng cậu bé không nhận, còn nói đó là việc nên làm. Sau này, ta cũng không quên được cậu bé đó. Quãng thời gian sau, có một người đàn ông đến chỗ ta vay tiền, lúc đấy ta không còn cho vay nữa nên liền từ chối. Mãi mấy hôm sau mới phát hiện, người đàn ông kia chính là cha của cậu bé ngày trước, ta lại tưởng ông ấy vay tiền cho con ăn học liền đồng ý cho vay, tất nhiên điều kiện vay chính là cậu bé đó. Mà cậu bé này lại chính là Hoàng Tử Thao. Thực ra, ban đầu ta chỉ muốn nhận nó làm con nuôi, sau này phát hiện ra con có tính hướng như vậy, liền thay đổi giấy vay nợ một chút”.

Ngô Phàm nghe xong liền biết mình bị lừa, ấy thế mà y lại chẳng có chút tức giận nào với chuyện này. Bản thân y cũng chẳng muốn biết sau đấy thế nào nữa, liền đứng dậy rời đi. Đúng lúc, y định bước ra khỏi phòng thì nghe thấy ông nói một câu.

“Nếu như gia đình cậu ấy không đồng ý, vậy thì hôn ước này hủy đi. Bảo họ, số tiền kia cũng không cần trả nữa, tấm lòng của cậu ấy đã trả đủ rồi”.

Chương 11 ↢

↣ Chương 13

Bình luận về bài viết này