Tổng tài, em yêu anh – Chương 13: Hủy hôn

 Chương 13: Hủy hôn

Hoàng Tử Thao đến chiều đã bắt đầu hạ sốt, thân nhiệt cũng đã không còn nóng như trước nữa. Lam La ngồi bên cạnh nhìn hắn, thấy vậy trong lòng cũng có chút an tâm, nghĩ hắn có lẽ cũng sắp tỉnh rồi liền đứng dậy ra ngoài hâm lại nồi cháo cho nóng.

Tiếng cửa đóng vừa vang lên, Hoàng Tử Thao liền chậm rãi mở mắt, lại nhìn thấy căn phòng nhỏ quen thuộc của mình, trong lòng hắn bỗng chốc có chút hụt hẫng. Khẽ với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn, vừa vặn điện thoại khẽ rung lên, có cuộc gọi đến. Hắn khó khăn nhấc người ngồi dậy, nhìn tên hiển thị trên màn hình mà cười một tiếng.

“Ngô Phàm, sao anh lại đưa tôi về nhà?”. Hoàng Tử Thao có chút thắc mắc lên tiếng hỏi. “Hồi sáng, mẹ tôi có nói gì với anh sao?”.

‘Cũng không có gì, chỉ mấy việc lặt vặt thôi’. Ngô Phàm chậm rãi trả lời hắn, thế nào lại thở dài một tiếng. ‘Cậu đỡ sốt chưa? Mấy vết thương trên người thế nào? Có còn đau không?’.

“Tôi không sao, cảm ơn anh”. Nghe y hỏi, hắn đây mới nhớ đến liền nhấc cánh tay trái lên nhìn qua một chút, cũng may không vấn đề gì. “À, phải rồi. Lát anh qua nhà đón tôi được không? Tôi không bắt xe…”.

‘Cậu không cần phải qua đây nữa đâu’. Ngô Phàm có chút ngập ngừng, không biết nên nói thế nào với hắn. ‘Chuyện hôn ước giữa tôi và cậu, cha tôi đã hủy rồi. Số tiền cha cậu nợ ông, cậu cũng không cần phải trả nữa’.

“Tại… tại sao lại thế?”. Hắn có chút không hiểu mà hỏi lại. “Ngô Phàm, anh nói cho tôi biết. Có phải sáng nay, mẹ tôi nhắc đến chuyện này đúng không?”.

‘Cậu vẫn còn đang mệt, nghỉ ngơi đi. Còn nữa, mấy hôm nay cậu không cần đến công ty đâu, bao giờ khỏi hẳn rồi đi làm cũng được’.

Nói rồi, Ngô Phàm liền tắt máy. Hoàng Tử Thao thần người ra một lúc, hắn vẫn không hiểu tại sao lại thành ra như thế này, chắc là do Ngô Phàm biết về quá khứ của mình, nên mới quyết định như vậy đi. Mà như vậy cũng tốt, Hoàng Tử Thao cũng không cần phải nặng lòng nữa.

Khi Lam La bưng bát cháo nóng đi vào, vừa vặn nhìn thấy Tử Thao đang ngồi trên ghế sô pha, nhìn ra bên ngoài. Anh khẽ mỉm cười mà nhẹ nhàng bước đến, ánh mắt của anh rơi xuống đôi mắt có chút phiếm hồng vì sốt cao của hắn, trong lòng liền có chút chua xót.

Lam La đưa tay xoa nhẹ mái tóc hơi rối của hắn, rồi tự mình ngồi xuống bên cạnh, ôm hắn từ phía đằng sau.

Mùi hương quen thuộc phảng phất xung quanh, Hoàng Tử Thao không mấy ngạc nhiên khi anh ôm lấy mình, tuy hắn không muốn nhưng cũng không đẩy anh ra. Lam La thấy hắn ngoan ngoãn như vậy, trong lòng bỗng chốc vui vẻ hẳn lên, ít nhất mối quan hệ giữa hai người, vẫn còn có thể cải thiện được ít nhiều.

Lam La đột nhiên buông tay, bưng bát cháo còn ấm đưa cho hắn. Hoàng Tử Thao giương mắt lên nhìn anh, khẽ lắc đầu, lúc này hắn không muốn ăn cũng chẳng muốn làm gì. Tâm trạng hắn không tốt, anh nhìn qua liền hiểu, nên cũng không ép nữa đành để bát cháo xuống rồi quay lại, ôm lấy hắn.

Đến tối, Lam La mới tạm biệt Hoàng mẫu trở về. Hoàng mẫu lúc này mới mở cửa phòng hắn, bước vào. Trong căn phòng nhỏ không ánh đèn, chỉ độc một cây nến nhỏ được thắp sáng ở trong góc phòng, Hoàng Tử Thao quấn chăn ngồi trên ghế sô pha, không biết là đang suy nghĩ đến việc gì.

“Sao con lại ngồi đây thế này?”. Hoàng mẫu nhìn hắn mà đau lòng, nhấc chân đi đến bên cạnh. “Con đã đỡ mệt chưa?”.

“Mẹ, chuyện giữa con và Ngô Phàm, kết thúc rồi”. Hoàng Tử Thao đặt ly rượu vang trên tay xuống bàn, mắt lăng lăng nhìn bà lên tiếng nói. “Là mẹ nói gì với anh ấy, đúng không? Bằng không ba anh ấy, cũng sẽ không đồng ý hủy hôn ước dễ dàng như vậy”.

“Tử Thao, con đây là đang trách mẹ sao?”. Bà nghe hắn nói xong, liền có chút thất vọng nhìn hắn. “Mẹ làm điều này là vì con. Mẹ biết, hôn ước này là con không muốn, cậu ta cũng không tự nguyện, nếu hai đứa kết hôn, chẳng phải sẽ có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc sao?”.

“Con không có ý trách mẹ”. Hắn đưa tay ôm lấy bà, rồi lắc lắc đầu trả lời. “Chỉ là chuyện này, khiến con có chút không thoải mái. Được rồi, hôn ước cũng đã hủy rồi, sau này con cứ như thế mà sống với mẹ thôi”.

Hoàng Tử Thao khẽ thở dài một tiếng, rồi nói chuyện với bà thêm lúc nữa. Hoàng mẫu nhìn qua đồng hồ trên bàn, mắt thấy đã muộn liền giục hắn đi ngủ. Hắn cũng không miễn cưỡng, lập tức nhấc chăn tiến về phía giường, an ổn nằm xuống. Nhưng hắn không ngủ được, hắn cơ hồ lại nhớ đến đêm hôm đấy, Ngô Phàm đột nhiên xuất hiện trong phòng của hắn, ngủ cùng hắn trên một chiếc giường, lại còn ôm hắn nữa. Cảm xúc này, rốt cuộc là gì?

Ngô Phàm sáng có cuộc họp khẩn nên dù đêm qua không ngủ được, y vẫn phải lái xe đến công ty.

Đúng như dự liệu của y, Hoàng Tử Thao hôm nay không đi làm. Mạc Khiết Thần cũng không ngạc nhiên, dẫu sao tối hôm qua, Ngô Phàm gọi điện cho anh nói hắn bị ốm, nên mấy ngày tới sẽ không đi làm được. Anh cũng không biết, rốt cuộc thằng bạn mình với cấp dưới của mình đã xảy ra chuyện gì rồi.

Cuộc họp kết thúc suôn sẻ, vấn đề bên khu lắp ráp cũng đã được giải quyết xong. Hiện tại, khâu sản xuất có thể bắt đầu hoạt động được rồi, thời gian này, thật sự rất nhiều việc nha.

“Tử Thao thế nào rồi?”. Mạc Khiết Thần đẩy cửa bước vào phòng giám đốc, thấy người kia chỉ có một mình liền lên tiếng hỏi. “Cậu ta đã đỡ chưa? Thời gian này nhiều việc, mình đây cũng không thể để cậu ta nghĩ mãi như thế được”.

“Hẳn là đã đỡ rồi đi”. Ngô Phàm mắt nhìn qua bảng biểu trên màn hình máy tính, như có như không trả lời anh. “Chuyện giữa tôi và cậu ấy, kết thúc rồi. Sau này, đừng nhắc đến nữa”.

“Sao lại kết thúc?”. Anh có chút bất ngờ nhìn y một lượt, lại thấy y không có nửa điểm đùa giỡn liền kéo ghế ngồi xuống. “Vốn hai người đang bình thường mà, sao lại kết thúc rồi? Hay là cậu thực sự muốn kết hôn với Huân Hàn Trạc?”.

Ngô Phàm nhíu mày quay đầu nhìn anh một cái, y không gật không lắc cũng không trả lời. Thấy tâm tình y không tốt, Mạc Khiết Thần cũng không hỏi thêm nữa, chỉ đưa cho y bản báo cáo tháng trước rồi nhanh chóng rời đi.

“À, phải rồi. Chủ tịch vừa rồi có nói, chuyện kia của cậu, mau chóng giải quyết đi”.

Lam La nay tan làm sớm, nhân tiện trời còn chưa tối liền mua chút đồ đem qua cho hắn. Khi anh mở tủ đồ của hắn ra, thấy không có nhiều quần áo bên trong, lại nhìn qua căn phòng một lần, anh phát hiện ra chiếc hộp nhung đỏ ngày trước anh đưa cho hắn, giờ cũng không thấy đâu.

Trong lòng anh có chút khó hiểu, lại nghĩ đến ngày hôm qua, anh thấy Ngô Phàm lái xe đưa hai mẹ con hắn về nhà, liền bắt đầu nghi ngờ. Tuy rằng anh không có bằng chứng, nhưng thái độ của hắn đối với anh dạo này có chút xa lạ, thậm chí hắn không còn chủ động nhắn tin hay gọi điện cho anh như trước, cũng không có ý định hẹn anh ra ngoài.

Trong lúc, Lam La còn đang chìm trong suy nghĩ của mình thì Hoàng Tử Thao mở cửa bước vào. Mắt thấy anh xuất hiện trong phòng, lại nhìn qua phía tủ trống hơn phân nửa kia của mình, hắn liền hiểu được anh đây là đang nghĩ gì, nhưng mà hắn lười giải thích cho nên mặc kệ, anh muốn nghĩ thế nào cũng được.

“Tử Thao, quần áo của em…”. Lam La đưa mắt nhìn hắn một cái rồi chỉ vào chiếc tủ trống trước mặt mà hỏi. “Còn cả hộp nhẫn anh đưa cho em mấy tháng trước, em để đâu rồi?”.

“Anh xong việc rồi?”. Hoàng Tử Thao nhấc chân bước đến, đưa tay đóng lại cánh cửa tủ rồi bước về phía sô pha ngồi xuống. “Xong rồi, có thể đi về được rồi đấy. Mấy hôm nay, tâm trạng em không được tốt. Anh đừng đến làm phiền em”.

“Em đây là muốn chia tay với anh thật sao?”. Anh có chút hoảng loạn mà bước đến ôm lấy hắn. “Tử Thao, anh biết hôm trước là anh nặng lời với em. Nhưng lúc đấy… lúc đấy, là do anh giận em vì em không quan tâm tới anh nên mới nói vậy thôi, em đừng cho là thật. Tử Thao, em đừng như vậy với anh được không?”.

Hoàng Tử Thao không trả lời, hắn hiện giờ thật sự cảm thấy phiền. Bây giờ, hắn chỉ muốn ở một mình, không muốn gặp bất kỳ một ai cũng không muốn nói chuyện vào lúc này. Ánh mắt mông lung nhìn ra phía ngoài cửa sổ, trong lòng bất giác nhớ đến hình bóng của ai đấy, hắn vẫn không hiểu bản thân đang nghĩ đến chuyện gì nữa.

Chương 12 ↢

↣ Chương 14

Bình luận về bài viết này