Chương 14: Cái tên
Nay công ty có cuộc họp khẩn, nên khi Ngô Phàm trở về đến nhà thì trời cũng đã tối muộn. Người làm vừa nhìn thấy y trở về nhanh chóng hâm nóng lại đồ ăn đã nguội lạnh trên bàn, y vừa bước vào bên trong căn biệt thự liền nhìn thấy một màn này hơi khẽ nhíu mày một cái.
Ngô Phàm chẳng nói câu gì, lẳng lặng đưa cặp táp cho lão quản gia đang đứng ở bên cạnh rồi chậm rãi bước vào phòng bếp. Nhìn đồ ăn được bày biện trên bàn, trong lòng y có đôi chút khó chịu nhưng vẫn ngồi xuống mà chậm rãi ăn cơm. Cũng lâu lắm rồi, Ngô Phàm mới trải qua cảm giác ăn cơm một mình, thật có chút không quen, bất giác lại nhớ đến một người.
Sau khi ăn xong, y không chút vội vàng mà lên phòng của mình. Ngô Phàm khẽ liếc chiếc điện thoại để ở trên bàn một chút, không tin nhắn không cuộc gọi nhỡ, trong lòng y có chút thất vọng. Cố gạt hết mọi chuyện sang một bên, Ngô Phàm cầm một bộ quần áo ngủ bước vào phòng tắm.
Đến tối, Hoàng Tử Thao thế nào lại phát sốt, lần này lại sốt cao hơn lần trước nhưng hắn lại nhất quyết không chịu đi bệnh viện. Điều này khiến cho Hoàng mẫu ngồi ở bên cạnh có chút hoảng, bà muốn gọi cho Lam La đến xem thế nào nhưng lại bị hắn ngăn lại.
“Mẹ, con không sao đâu”. Hoàng Tử Thao khó khăn lên tiếng. “Mẹ đừng gọi cho Lam La nữa. Ban ngày anh ấy đi làm đã đủ mệt rồi, mẹ đừng làm phiền anh ấy nữa”.
“Nhưng mà, con sốt cao như này lại không chịu đi bệnh viện, mẹ không an tâm”. Hoàng mẫu nghe hắn nói thế liền có chút ngập ngừng, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn mà nói. “Hay cứ gọi cho cậu ấy đi, lỡ như ngày trước, mẹ…”
“Con không sao thật mà”. Hắn cố gắng trấn tĩnh bà, rồi đưa tay lau đi nước mắt còn đang vương trên mắt bà mà an ổn nói. “Ban nãy con uống thuốc hạ sốt rồi, ngủ một giấc dậy là không sao nữa, mẹ đừng lo”.
Hoàng mẫu nghe xong cũng an tâm phần nào, không nói thêm câu gì mà rời khỏi phòng hắn. Hoàng Tử Thao mắt vừa nhìn thấy bà đóng cửa lại, liền đưa tay với lấy điện thoại ở trên bàn, toàn bộ tin nhắn đều là của Vu Tử Ân hỏi thăm hắn, có đôi tin là nói về công việc mấy ngày hôm nay, đọc xong hắn cũng chỉ gửi một câu cảm ơn rồi để điện thoại lại chỗ cũ.
Cùng lúc này, Hoàng mẫu mở cửa bước vào, trên tay bà là một bát cháo còn nóng. Hoàng Tử Thao có chút không muốn ăn nhưng lại không muốn phụ lòng bà liền đưa tay nhận lấy bát cháo từ bà, mắt nhìn bà hơi khẽ cười rồi chậm rãi ăn từng miếng một. Bà nhìn thấy hắn như vậy, trong lòng liền cảm thấy vui vẻ.
Sáng sớm, Mạc Khiết Thần cầm một tập tài liệu bước vào phòng của Ngô tổng, trên mặt không giấu được nét mặt có chút mệt mỏi của anh. Mắt thấy Ngô Phàm còn đang xem một số tài liệu khác, anh không làm phiền y nữa mà tự mình ngồi xuống, tự rót ra hai chén trà, một cho mình một cho y.
Ngô Phàm đưa mắt nhìn anh một cái rồi lại tiếp tục công việc của mình, tình hình tài chính của công ty dạo này không được tốt nên y có chút đau đầu. Mạc Khiết Thần ngồi ở phía đối diện nhìn thấy y như vậy, trong lòng anh liền cảm thấy không thoải mái, dẫu sao cũng là bạn bè với nhau nhưng trong chuyện này anh lại chẳng giúp gì được cho y.
Anh vừa thấy Ngô Phàm vừa xem xong tập tài liệu cuối cùng, liền nhanh tay đưa cho y tập tài liệu của mình. Ngô Phàm không nói câu gì, chỉ khẽ thở dài một cái mà cầm lấy tập tài liệu kia xem qua một lượt. Tập tài liệu này dù sao cũng không quan trọng lắm, nên Mạc Khiết Thần không chút vội vàng mà đưa mắt nhìn y để tập tài liệu qua một bên.
“Huân Hàn Trạc nay lại không đi làm”. Mạc Khiết Thần vô thức lên tiếng. “Ngô Phàm, cậu nói thử xem, cậu ta đây có xảy ra chuyện gì không?”.
“Tôi cũng không biết được nữa”. Ngô Phàm vừa xem lại doanh thu của tháng trước vừa lên tiếng trả lời. “Tôi nhắn tin hay gọi điện, cậu ấy không một chút phản hồi. Như thể chỉ trong một đêm, cậu ấy liền biến mất vậy”.
“Cậu đây thế nào không đi tìm cậu ta đi? Cậu không lo cho cậu ta sao?”. Anh nghe y nói vậy liền có chút nghi hoặc, uống một ngụm trà nóng rồi nói tiếp. “Hay là, cậu ta phát hiện ra chuyện giữa cậu và Hoàng Tử Thao rồi nên mới trở nên như vậy?”.
“Hẳn là không đâu”. Y cũng có chút giật mình nhưng rồi cũng trấn tĩnh lại bản thân mình. “Chuyện tôi và Hoàng Tử Thao, ngoài gia đình hai bên cũng chỉ có cậu biết, nếu như cậu không nói cho Huân Hàn Trạc hẳn là cậu ấy sẽ không biết đâu”.
Mạc Khiết Thần nghe vậy cũng không nói gì nữa, nhưng trong lòng vẫn không ngừng nghi vấn về việc này. Mắt thấy sắp đến giờ họp, anh lên tiếng nhắc nhở y một câu rồi nhanh chóng trở về phòng mình chuẩn bị tài liệu. Đợi đến khi cánh cửa phòng đóng lại, Ngô Phàm để tập tài liệu xuống mà thở dài một cái.
Hoàng Tử Thao tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, hắn có chút mệt mỏi nhưng vẫn gắng ngồi dậy. Nhìn đồng hồ bên cạnh, mắt thấy trời cũng không còn sớm nữa, người kia giờ này hẳn là đã về rồi đi. Hắn mặc quần áo cẩn thận, rồi mở cửa bước ra ngoài, lại không thấy Hoàng mẫu ở nhà, hắn đành nhắn cho bà một tin để bà an tâm.
Trước khi quay trở về căn biệt thự nhà họ Ngô, Hoàng Tử Thao có qua chợ mua một ít thức ăn đem qua bên đấy. Khoảng hơn nửa tiếng sau, hắn tay xách mấy túi đồ bước vào bên trong căn biệt thự. Đám người làm vừa nhìn thấy hắn liền nhanh chóng tiến đến giúp hắn mang đồ vào.
Hoàng Tử Thao đưa mắt nhìn xung quanh một chút, phát hiện ra Ngô Phàm còn chưa về nhà, hỏi người làm mới biết, mấy hôm nay y bận việc ở công ty nên ngày nào cũng trở về muộn. Tuy bản thân vẫn còn sốt nhẹ nhưng hắn vẫn xuống bếp làm cơm như những ngày trước, coi như đây là lần cuối cùng hắn làm cơm cho y đi.
Nay Mạc Khiết Thần cùng Ngô Phàm trở về, khi hai người vừa bước vào nhà, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, khóe miệng Ngô Phàm bất giác hơi khẽ giương lên một chút. Mạc Khiết Thần vô cùng tự nhiên mà bước vào bên trong phòng bếp, lại thấy Hoàng Tử Thao một tay đang chiên trứng một tay đang xào mực liền có chút ngạc nhiên.
“Tôi thật sự không nghĩ cậu đây lại có thể nấu ăn được đấy, Hoàng Tử Thao”. Mạc Khiết Thần khẽ mỉm cười mà kéo ghế ngồi xuống, lại như có như không mà chọc ghẹo hắn. “Ngô Phàm mà lấy được cậu, hẳn là phúc ba đời nhà cậu ta rồi”.
“Trưởng phòng Mạc, anh lại trêu tôi rồi”. Hoàng Tử Thao không chút giật mình mà đưa mắt nhìn hai người một lượt rồi tiếp tục công việc đang làm. “Hai người các anh chờ một chút, đồ ăn sắp được rồi đây”.
Ngô Phàm mắt vừa nhìn thấy hắn liền có chút sững người, y không biết hắn lần này về đây với ý định gì nhưng lại không thể hỏi thẳng hắn được. Y lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh Mạc Khiết Thần, mắt vẫn nhìn hắn nấu ăn như ngày trước y từng làm.
Đến khi Ngô Phàm chuẩn bị lên tiếng thì chiếc điện thoại ở trên bàn đột nhiên reo lên, Hoàng Tử Thao đang làm cơm không tiện nghe máy liền bảo y nhấn nút nghe hộ mình. Y không nói câu gì, đưa tay cầm lấy điện thoại của hắn lên nhìn một lúc, trên màn hình điện thoại hiện hai chữ ‘Chu tử’, y liền khẽ nhíu mày.
Ngô Phàm chậm rãi bắt máy lại tiện mở loa ngoài để cho hắn nghe được, y vừa mới đặt điện thoại xuống bàn thì đầu dây bên kia lập tức lên tiếng, trong giọng có pha chút sự khẩn trương: “Tử Thao, chuyện cậu nhờ mình điều tra, mình đã điều tra ra rồi. Chuyện của Ngô Phàm quả thật là có người đứng đằng sau chuyện này, mọi chuyện hẳn không đơn giản chỉ có vậy thôi đâu”.
Vừa nghe đến đây, Hoàng Tử Thao lập tức dừng lại động tác của mình mà xoay người lại nhìn người kia một lúc. Ngô Phàm khẽ nhíu mày mà nhìn hắn, y không biết hắn cho người điều tra chuyện này từ khi nào, hơn nữa tại sao hắn phải giấu y chuyện này.
Chu Hồng ở phía bên kia thấy đối phương mãi chưa trả lời, liền sốt ruột lên tiếng: “Tử Thao, cậu còn ở đó không?”.
“A, mình đây”. Hoàng Tử Thao giật mình mà lên tiếng trả lời lại, bản thân có chút không mấy tự nguyện mà hỏi lại cậu: “Chu tử, cậu điều tra ra được người kia là ai rồi?”.
“Ừ, điều tra ra rồi, chỉ là không biết có nên nói ra hay không”. Cậu ngập ngừng lên tiếng trả lời hắn. “Người này Ngô Phàm, anh ta cũng biết chỉ là nếu như để anh ta biết được người này là ai, hẳn ông xã nhà cậu sẽ đau lòng lắm đấy”.
Mạc Khiết Thần nghe xong câu này liền sặc nước một hồi, Hoàng Tử Thao đứng ở phía đối diện thật không biết nên đối diện với người kia như thế nào nữa. Nhưng Ngô Phàm tuyệt nhiên lại không để ý đến, dẫu sao cái mà y quan tâm hiện tại là chuyện của y đây rốt cuộc là ai đứng đằng sau đây.
“Chu tử, người kia là ai?”. Hoàng Tử Thao đột nhiên đổi giọng, ánh mắt hắn có chút lạnh đi vì dường như hắn đã đoán ra được là ai rồi. “Cậu đừng nói với mình là…”
“Là Huân Hàn Trạc”. Chu Hồng không để cậu nói hết liền nói ra tên kẻ kia, trong giọng cậu có pha chút sự khinh thường. “Đúng như cậu nghĩ, cậu ta đây làm việc cho Hướng Hạo. Huân Hàn Trạc tiếp cận Ngô Phàm hẳn là vì việc hợp tác giữa Ngô Thị cùng với Cao Thị đi”.
Ngô Phàm nghe xong sững người một lúc, y không tin Huân Hàn Trạc lại đối xử với mình như vậy. Dù sao hai người cũng ở cùng một chỗ hơn hai năm này rồi, cậu làm sao có thể làm ra những chuyện như thế.
Ngay cả Mạc Khiết Thần ngồi bên cạnh cũng có chút giật mình, tuy rằng thời gian này anh không thể liên hệ được với Huân Hàn Trạc thì anh cũng chỉ nghĩ là hai người kia đang giận dỗi nhau chứ không nghĩ là cậu ta đây thế nào lại dám làm ra chuyện lớn như vậy.
Hoàng Tử Thao đứng ở một bên, mảy may không chút ngạc nhiên nào, mắt hắn vô thức nhìn về phía người kia, trong lòng liền có chút khó chịu. Hắn còn chưa kịp trả lời thì Ngô Phàm đã lên tiếng trước.
“Chuyện này, cậu có chắc chắn không?”. Ngô Phàm không vồn vã mà chậm rãi lên tiếng hỏi. “Làm sao tôi tin được những lời cậu nói là sự thật?”.
Chu Hồng nghe thấy một giọng nói khác vang lên ở đầu dây bên kia liền giật mình một phen, sau một hồi trấn tĩnh lại mới cười nhạt lên tiếng.
“Ngô tổng, anh tin tôi cũng được, không tin tôi cũng thế. Tôi không quan trọng”. Cậu gõ gõ chiếc bút đang cầm trên tay xuống mặt bàn, khiến đầu dây bên kia vang lên tiếng lạch cạch nho nhỏ. “Dù sao thì Tử Thao, cậu ấy tin tưởng tôi nên mới nhờ tôi điều tra giúp chuyện này. Nếu như không phải có cậu ấy, thì tôi đây không muốn nhúng tay vào chuyện này đâu”.
Hoàng Tử Thao nghe xong câu này liền thở dài một tiếng, người này thế nào hắn là người biết rõ nhất. Nếu không phải hắn mở miệng ra hỏi, thì cho dù là ai đi nữa, cấp bậc địa vị có cao thế nào cũng không khiến cậu trả lời được.
“Câu hỏi cuối cùng”. Hoàng Tử Thao lạnh nhạt lên tiếng cắt đứt cuộc hội thoại giữa hai người. “Huân Hàn Trạc hiện đang ở đâu?”.
“Cậu ta đang ở quán bar Phượng Long”.
↣ Chương 15