Tổng tài, em yêu anh – Chương 15: Hóa ra tôi là kẻ ngu

Chương 15: Hóa ra tôi là kẻ ngu

Quán bar Phượng Long.

Hoàng Tử Thao miễn cưỡng cùng hai người kia bước vào bên trong quán bar, không khí quen thuộc bên trong khiến hắn nhớ đến những ký ức không mấy vui vẻ trước đây. Bàn tay hắn hơi khẽ nắm chặt lại, đưa mắt nhìn qua phía bên trong một lát lại nhanh chóng cúi đầu xuống, tránh việc có người nhận ra mình.

Mạc Khiết Thần nhìn thấy hắn như vậy có chút khó hiểu, nhưng lại không dám lên tiếng hỏi vào lúc này chỉ đành nhịn xuống mà đi tiếp. Ngô Phàm một chút cũng không quản đến những cô nàng đứng ở hai bên hành lang quán đang gọi mời, bản thân y chỉ muốn tìm người kia mà thôi.

Chu Hồng vừa mới từ trên tầng trở xuống, mắt vừa nhìn thấy hắn vui vẻ đi đến. Cậu không chút để ý đến khuôn mặt không mấy dễ chịu của người kia, khẽ khoát vai người bên cạnh dẫn hắn đến quầy bar gần đó, gọi một ly Cooktail Daiquiri mà hắn thích nhất.

“Chu Hồng, chuyện kia…”. Hoàng Tử Thao nhìn ly rượu trước mặt, hơi khẽ cười nói tiếp. “Huân Hàn Trạc, cậu ta hiện giờ đang ở phòng nào?”.

“Sao, ông xã cậu đây không chờ được nữa à?”. Chu Hồng khẽ cười giễu uống một ngụm rượu nhỏ, mắt hơi hướng phía bên kia một lát, nhẹ giọng nói. “Cậu ta đang ở cùng Hướng Hạo trên tầng, phòng số 2. Tử Thao, mình nghĩ chuyện này cậu không nên can dự vào đâu a”.

“Yên tâm đi, mình cũng không có ý đó”. Hắn khẽ lắc ly rượu trên tay, chậm rãi đứng dạy tiến về phía trước.

Ngô Phàm lúc này thật sự nóng vội, nhưng vì người đang đứng trước mặt là hắn nên y cũng không thể nổi giận cho được. Hoàng Tử Thao biết y không chờ được nữa, nên cũng không giám dây dưa gì nhiều.

“Ngô tổng, cậu ta…”. Hoàng Tử Thao có chút chột dạ, khẽ đưa mắt nhìn lên một hồi không thấy y phản ứng gì mới nói tiếp. “Huân Hàn Trạc, cậu ấy đang ở phòng số 2, trên tầng. Anh có cần tôi đi cùng không?”.

Ngô Phàm khẽ lắc đầu từ chối, dù sao đây cũng là chuyện riêng của y, vẫn là không nên kéo hắn vào đi. Hoàng Tử Thao nhìn bóng lưng y chậm rãi bước lên cầu thang, không biết bên trong có tư vị gì.

Mạc Khiết Thần quả thật không biết, nếu chuyện kia đúng như những gì mà Chu Hồng nói thì y sẽ như thế nào. Dù sao, cậu ta cũng là do Ngô Phàm đưa vào Ngô Thị làm việc, nếu xảy ra chuyện gì thì y sẽ là người chịu trách nhiệm đầu tiên.

Chu Hồng thấy hai người kia đứng đó hồi lâu, khẽ thở dài bước đến. Dù sao ngoài việc chờ y cũng chẳng có việc gì làm, Mạc Khiết Thần nhàn rỗi chọn vị trí ngồi xuống uống rượu. Hoàng Tử Thao ở bên cạnh nhìn anh như vậy, thật chẳng biết nên nói gì cho phải.

‘Không phải anh bảo nếu em đây có thể tiếp cận được Ngô Phàm và phá vỡ hình tượng của anh ta trong mắt mọi người, thì anh sẽ cưới em sao?’.

Một giọng nói lanh lảnh vang lên, Ngô Phàm ở bên ngoài nghe thấy liền nhận ra đối phương là ai. Trong lòng y liền thắt chặt lại, dù đau lòng y vẫn đứng ở ngay đấy nghe toàn bộ câu chuyện phía sau.

“Đúng là tôi bảo em tiếp cận Ngô tổng nhưng cũng đâu bảo em lên giường với cậu ta đâu”. Hướng Hạo dùng một con dao nhỏ nâng cằm cậu lên nhìn, khinh bỉ nói. “Đồ của người khác đụng qua, tôi đây không có hứng thú động vào”.

“Anh…”. Huân Hàn Trạc tức giận khẽ quát lên một tiếng. “Hai năm tôi ở bên cạnh anh ta là vì ai? Hợp đồng giữa Hướng Thị cùng Cao Thị, nếu không phải tôi lấy trộm thông tin từ Ngô Thị liệu anh có thể thuận lợi có bản hợp đồng này trong tay hay không?

Ngay cả bức ảnh Ngô Phàm cùng con đàn bà kia, khiến hình ảnh của anh ta cùng Ngô Thị đi xuống, nếu tôi không làm như vậy thì chức phó chủ tịch này, cha anh có để cho anh ngồi không, Hướng Hạo?”.

Ngô Phàm nghe đến đây không nhẫn được nữa, lập tức đẩy cửa bước vào. Hai người kia vừa nhìn thấy y liền có chút chột dạ, hoảng hốt nhìn y. Huân Hàn Trạc mắt vừa nhìn thấy người kia giật mình đứng dậy, cậu ta không biết Ngô Phàm đứng ngoài kia từ khi nào cũng không biết là y đã nghe được những gì.

Hướng Hạo nhìn y một hồi lại như chưa có gì xảy ra, anh ta nhàn nhã đứng dậy nhìn hai người một cái rồi bỏ đi. Ngô Phàm không mấy quan tâm tới anh ta, y chỉ quan tâm tới người con trai đang đứng trước mặt mình mà thôi. Ánh mắt y có chút tức giận nhưng thất vọng lại nhiều hơn.

Huân Hàn Trạc nhìn y như vậy, một chút cũng không dám động, dù sao cũng đã từng là người của y, tính khí y như thế nào cậu ta cũng rõ một phần. Ngô Phàm không thấy cậu nói gì, y cũng chẳng buồn nói, chậm rãi tiến về trước, ngồi xuống chỗ mà người kia vừa ngồi, châm một điếu thuốc lên, nhàn nhạt uống rượu.

“Ngô Phàm, anh…”. Huân Hàn Trạc thấy y như vậy có chút lúng túng, ngập ngừng lên tiếng trước. “Chuyện kia, không phải như anh nghĩ đâu, chuyện này em…”.

“Cậu nói thử xem, tôi đây đang nghĩ chuyện gì?”. Ngô Phàm vắt chân lạnh nhạt nhìn cậu, bản thân có chút nực cười nhưng lại không cười nổi. “Hàn Trạc, cậu nói  xem, trong hai năm này có khi nào tôi đây đã từng bạc đãi cậu chưa? Tôi đã từng đối xử với cậu như nào mà cậu lại làm như vậy với tôi?”.

“Ngô Phàm, em thật sự không cố ý”. Cậu ta quỳ xuống trước mặt y, tay đặt lên chân hắn khẩn trương nói. “Chuyện này, chuyện này là do hắn ta. Đúng, là do Hướng Hạo ép em làm không hắn ta sẽ không tha cho gia đình em. Ngô Phàm, anh phải tin em”.

Ngô Phàm nghe những lời nói này thật không biết nên nói gì cho phải, y vừa cảm thấy tức giận lại vừa thương hại cho cậu. Tuy rằng, y yêu Huân Hàn Trạc là thật nhưng cũng không thể bao che cho cậu được nữa, dù sao những gì mà y vừa nghe thấy cũng đã đủ khiến cho y chết tâm rồi.

Huân Hàn Trạc thấy y không nói gì, trong lòng có chút lo sợ. Hai bàn tay cậu khẽ đan vào với nhau, đôi mắt có chút ướt ngước lên nhìn y. Ngô Phàm lại không hề để ý đến, y khẽ hất tay cậu ra khỏi người mình, đưa tay dập tắt điếu thuốc, rồi từ từ đứng dậy.

“Chuyện này, cậu nói cậu bị ép sao? Tôi thấy, cậu đây là tự nguyện làm những việc này chứ đâu phải là bị hắn ta ép”. Ngô Phàm nhìn xuống người đang quỳ ở dưới đất kia, một chút cũng không cảm thấy đau lòng. “Cậu chờ giấy gọi của tòa án đi, còn chuyện giữa tôi và cậu, cứ vậy mà kết thúc được rồi”.

Ngô Phàm uống cạn ly rượu trên bàn, thanh lãnh rời khỏi phòng một chút cũng không nhìn lại cậu ta lấy một lần. Huân Hàn Trạc nghe vậy liền thất thần ngồi sụp xuống đất, những giọt nước mắt khẽ rơi xuống. Khi y bước về phía cửa, khẽ hít một hơi thật sâu, quay đầu lại nói. “Thời gian qua, hóa ra tôi là kẻ ngu”.

Chương 14 ↢

↣ Chương 16

Bình luận về bài viết này