Xuyên không trở về thời phong kiến làm hoàng hậu – Chương 4

Chương 4

Ngô Trương Luân nhìn đám quan binh trước mặt, biết chuyện kia không thành nhưng lại không nghĩ đến việc mình bị bại lộ, trong lòng liền mắng chửi tên kia một tiếng. Gã hơi quay đầu lại một chút, người mặc áo đen núp phía sau cánh cửa nhìn thấy lập tức hiểu ý, âm thầm rời đi.

Hoàng Tử Thao có chút phiền não, tuy rằng hắn không truy cứu chuyện cậu vượt ngục nhưng lại ra lệnh cho cậu đi theo thị vệ của hắn đến phủ Tướng quân cứu người. Vì cậu không thông thạo đường đi trong phủ, thế nên đã hơn nửa canh giờ vẫn chưa tìm được người.

Nguy Lan đứng bên cạnh thấy cậu đi tới đi lui mãi chưa có kết quả, gã có chút lo lắng lại cảm thấy người kia không đáng tin chút nào nhưng đây là lệnh, gã chẳng thể nào làm khác đành đưa cậu đi theo. Lại nói, một người có võ nghệ như cậu đây thế nào lại bị nhốt vào đại lao, thật chẳng thể nào hiểu nổi.

Tử Thao có chút mệt mỏi khẽ nhấc mắt nhìn về phía bên kia một chút, lại thấy có một bóng đen bay vụt qua, cậu không nghĩ gì nhiều lập tức đuổi theo. Nguy Lan có chút ngạc nhiên nhưng phản ứng của gã cực nhanh, vừa nhìn thấy cậu chạy đi mắt đã chạy theo ngay sát phía sau, không quên ra hiệu cho ẩn vệ phía sau tiếp ứng.

Đúng như dự đoán, gia đình của Tràng Huỳnh đang bị nhốt ở nhà kho phía sau phủ. Cậu khẽ kéo Nguy Lan nấp vào phía sau căn nhà nhỏ ở gần đó, theo dõi động tĩnh ở phía trước. Cùng lúc này có một tiếng hét vang lên, Hoàng Tử Thao khẽ nheo mắt nhìn qua thấy một gia phụ bị tên áo đen kia nắm lấy cổ áo ném ra ngoài sân, theo đó là một đám người chạy ra đỡ lấy ông lão.

Nguy Lan thấy cảnh này không chịu được nữa, liền ra hiệu cho ẩn vệ bày trận chuẩn bị hàng động. Hoàng Tử Thao lại không chút để ý đến, cái cậu để ý đến là đứa bé đang bị bóp ngạt bởi tên áo đen kia. Đương khi Nguy Lan không để ý, cậu đưa tay lấy đi thanh kiếm giắt ở phía bên hông gã rồi chạy đi.

“Ngươi làm cái gì…”.

Gã chưa kịp phản ứng lại đã thấy cậu cầm thanh kiếm của mình phi về phía trước, chưa đầy nửa bước đã nghe thấy tiếng kêu thất thanh. Nguy Lan nhìn lại thấy tên áo đen kia đang căm phẫn nhìn về phía này, đưa mắt xuống dưới đã thấy bàn tay trái của hắn đã bị chém đứt đoạn. Gã có chút thẫn người, nhìn cậu một hồi, thật không nghĩ cậu lại lợi hại đến vậy.

“Các ngươi là ai? Sao dám tùy tiện xông vào phủ Tướng quân khi chưa có lệnh hả?”. Tên kia vừa ôm chặt lấy bàn tay đã bị chém đứt của mình, vừa tức giận lên tiếng quát tháo. “Các ngươi có biết, tự ý đột nhập vào phủ Tướng quân mang tội gì không?”.

“Mang tội gì thì ta chưa biết, nhưng tội hành thích Hoàng thượng là phạm tội khi quân, ngươi có biết không?”. Hoàng Tử Thao khẽ nhếch cười nhẹ, đưa tay chỉ về người đứng bên cạnh mình nói tiếp. “Ngươi chắc hẳn là người bên cạnh Ngô Tướng quân, vậy ngươi thế nào lại không nhận ra thị vệ bên cạnh Hoàng thượng?”.

“Ngươi nói cái gì?”.

Tên kia nghe đến đây có chút giật mình mà quay sang nhìn lại người bên cạnh, hoảng hồn lùi lại vài bước nhanh chóng tháo chạy. Vừa chạy được hai, ba bước đã nghe thấy tiếng vút nhẹ bên tai. Nguy Lan thấy tình hình không ổn lập tức ra hiệu cho ẩn vệ, một đám người mặc đồ xanh bịt kín mặt lao qua giao đấu với hắn.

Hoàng Tử Thao cũng không rảnh rỗi, nhân lúc hắn giao đấu với ảnh vệ cậu cùng Nguy Lan đưa đám người kia mau chóng rời khỏi đây. Cậu khẽ quay lại nhìn một chút, tuy rằng ảnh vệ võ công cao cường lại đông người nhưng người kia cũng không phải tên ăn không ngồi rồi, dù một mình đấu với sáu ẩn vệ lại bị mất một bàn tay cũng không rơi vào yếu thế.

Thấy tình hình không ổn, mắt lại thấy con tin đã được an toàn, Hoàng Tử Thao khẽ vỗ vai người bên cạnh một cái rồi nhanh chóng quay người trở lại. Nguy Lan thấy cậu vỗ vai mình đang định lên tiếng đã thấy cậu chạy về phía kia, rút thanh kiếm đang găm trên cửa ra mà lao vào cuộc hỗn chiến. Hắn thật sự không biết cậu đang nghĩ cái gì, dù sao cũng có ẩn vệ rồi cần thiết phải liều mạng thế sao?

Sau khi Nguy Lan đưa con tin đến chỗ an toàn, liền trở lại xem tình hình thế nào. Vốn tưởng rằng cậu đây không trụ được, nhưng trước mắt gã lại là cảnh Hoàng Tử Thao đang ấn tên áo đen kia xuống, đám ẩn vệ bên cạnh cũng nhanh chóng trói hắn lại đem đi.

“Ta tưởng ngươi sẽ chết cơ”. Nguy Lan đưa cho cậu một bình rượu nhỏ, nhẹ giọng nói. “Ngươi mà chết ra đấy, khi về ta thật không biết nói thế nào với Hoàng thượng”.

“Ta cũng không chết dễ dàng như thế”. Hoàng Tử Thao đưa tay nhận lấy, uống một ngụm rượu nhỏ lại nói tiếp. “Chỉ là lâu rồi không vận động, quả thật người có chút đau”.

“Haha, lại tưởng ngươi cậy mạnh như thế nào”. Gã khinh khỉnh lên tiếng đáp lại, dù có chút khó chịu nhưng cũng đã thoải mái hơn nhiều. “Vừa này, sao ngươi quay lại làm gì? Ẩn vệ sẽ làm tốt nhiệm vụ, ngươi làm thế là để tranh công sao?”.

Tranh công? Câu này trước đã có người hỏi cậu, chỉ là cậu quên mất câu trả lời đấy rồi. Lại nói, giờ có phân trần cũng có được gì đâu, vậy nên cậu im lặng, ánh mắt có chút buồn nhìn về phía trước.

Nguy Lan thấy cậu không trả lời, cũng không hỏi gì nhiều dù sao gã cũng không phải là người thích tọc mạch chuyện của người khác, nên cậu trả lời hay không cũng không quan trọng. Mắt thấy đã muộn, đưa tay lấy lại thanh kiếm cẩn thận tra vào vỏ, lặng lẽ rời đi.

“Ngươi không hiểu được”.

Hoàng Tử Thao nhàn nhạt lên tiếng, đôi mắt cậu nhìn xuống phía dưới chân mình. Nguy Lan dừng lại nhìn cậu, lại như cảm thấy cậu đang mang tâm sự trong lòng cũng không nói gì, chờ cậu nói tiếp.

“Ngươi sẽ không hiểu được…”. Cậu đứng dậy tiến về phía Nguy Lan, lại như khẽ nói vào tai gã: “Cảm giác tận mắt chứng kiến huynh đệ bên cạnh mình, từng người từng người một bị giết mà ngươi lại chẳng thể làm gì được ngoài việc đứng đó, nhìn từng người ngã xuống”.

Nói rồi, cậu chậm rãi rời đi. Cậu cũng không còn sức để mà rời khỏi đây nữa, cậu bỏ cuộc rồi. Dù sao, cũng không thể nhanh chóng quay trở về thế giới hiện đại, chi bằng tìm cách ở lại bên cạnh người kia cũng tốt, ít nhất cũng sẽ được an toàn.

Nguy Lan mang tâm trạng phức tạp đi ở phía đằng sau, vốn tưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ có thể tìm được lý do định tội cho cậu nhưng khi nghe được câu nói kia, tâm trạng gã có chút không thoải mái.

Khoảng nửa canh giờ sau, Ngô Trương Luân bị áp giải tới Ngai Điện, gương mặt gã có chút tức giận nhưng lại chẳng thể làm gì được. Ngô Đế ngồi ở phía trên điện, nhướng mi mày nhìn người đang bị trói ở phía dưới kia, một chút cũng không để tâm đến. Đám ẩn vệ ở bên cạnh thấy hắn như vậy lập tức hiểu ý, mỗi người một kiếm đâm xuyên người gã, khiến cho Ngai Điện nhuốm đầy máu tươi.

“Ách, cái này có hơi…”. Hoàng Tử Thao chậm rãi bước vào sau, vừa vặn nhìn thấy màn này chợt thốt lên. “Dù hắn ta phạm tội khi quân, nhưng có nhất thiết làm đến mức này không?”.

“Nơi này, đã đến lượt ngươi lên tiếng?”. Âm thanh trầm thấp vang lên, lại như một đao bổ xuống đầu cậu khiến cậu có chút sợ hãi mà nhìn lên phía trên một chút. “Tuy ngươi lập công lớn, nhưng không có nghĩa ta sẽ không lấy mạng của ngươi”.

Cậu nghe xong lập tức ngậm miệng, dù có chút ấm ức nhưng cũng không thể phản kháng lại được. Mắt cậu hướng về phía Ngô Trương Luân, trong lòng có chút thương tiếc, dẫu sao cũng là một trong ba vị tướng tài thời Đường, vậy mà lại có kết cục bi thảm như vậy, thật sự đáng tiếc.

Hoàng Tử Thao cẩn thận bước đến, lại nghĩ gã chết rồi nên khẽ quỳ xuống nhìn một chút, còn chưa kịp đứng lên cổ tay bị bóp chặt lại. Cậu có chút giật mình nhìn qua, thấy Ngô Trương Luân chưa có chết, cậu bất giác mỉm cười, này là muốn cậu chết chung sao?

Quả nhiên đúng như cậu nghĩ, Ngô Trương Luân nhân lúc đám ẩn vệ không chú ý đến cầm dao đâm vào mạn sườn cậu. Hoàng Tử Thao khẽ nhăn mặt một cái, lại như không có chuyện gì xảy ra, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay người kia, ép gã buông con dao ra. Dù sao thì cậu cũng là cảnh sát bao lâu nay, những việc như này cũng không thể làm khó được cậu, mắt thấy người này có chết cũng không hối cải, cậu cũng không tiếc một dao đâm thẳng vào tim gã.

“Ngươi đang làm gì vậy?”.

Hành động này của cậu khiến mọi người xung quanh hoảng hồn, lại đúng lúc Nguy Lan trở về, gã liền chạy đến kéo cậu sang một bên. Lúc này, mọi người mới nhìn thấy vết thương trên mạn sườn cậu, Nguy Lan có chút rối vừa nhìn cậu lại vừa nhìn phía trên một chút, gã quả thật không dám làm bừa.

“Cho truyền ngự y”. Ngô Phàm ở phía trên thấy cậu như vậy, có chút không đành.  “Đưa hắn qua Phủ Điện, chỗ này các ngươi dọn sạch đi”.

Hắn nói rồi quay người rời đi, Nguy Lan gấp gáp choàng tay cậu qua vai mình, đỡ lấy cậu đi theo hắn.

Ngô Phàm mắt nhìn gã đỡ cậu xuống giường, lạnh nhạt ngồi một bên uống trà. Hắn quả thật muốn xem xem, cậu đây có thể chống đỡ được bao lâu. Hoàng Tử Thao thấy Nguy Lan có chút sốt ruột, có chút buồn cười.

“An tâm, ta không chết được”.

Chương 3 ↢

↣ Chương 5

Bình luận về bài viết này