Chương 3
Ở đại lao ba tháng, Hoàng Tử Thao vẫn chưa biết làm cách nào mới có thể đánh lạc hướng mấy tên lính canh ở đây. Cứ hết một nén nhang, thì sẽ có một tốp lính canh đi một vòng tuần tra, thời gian không đủ để cậu thực hiện kế hoạch, tuy rằng đám lính canh này không phải thuộc dạng thông minh gì nhưng cũng chẳng quá ngu ngốc để cậu có thể dễ dàng lừa gạt. Suy đi tính lại một hồi cũng chẳng nghĩ ra cách gì, Hoàng Tử Thao lăng lăng nhìn bát cơm trước mặt, trong lòng lại không muốn ăn,
“Tiểu Lý này, sắp tới tết Nguyên tiêu rồi. Cậu có định xin phép nghỉ về nhà không?”.
Một tiếng này liền khiến Hoàng Tử Thao bừng tỉnh, đúng là sắp đến rồi, cậu liền nhẩm trong đầu một lúc, tính ra hai tháng nữa là đến tết Nguyên tiêu. Mà lễ tết thế này, triều đình chắc chắn sẽ mở yến tiệc, các văn võ bá quan trong triều đều sẽ đến tham gia buổi tiệc này. Nếu như hành động trong lúc yến tiệc bắt đầu, tỉ lệ thành công của cậu sẽ cao hơn rất nhiều, mà đối với mấy tên lính gác ở đây, cậu cũng chẳng cần bận tâm đến nữa.
Cũng chính vì thế mà hai tháng này, Hoàng Tử Thao an phận không suy nghĩ gì nữa, chỉ đem tấm bản đồ kia ra mà học thuộc. Do ban ngày phải ra ngoài lao động, hơn nữa đám lính canh cứ đi qua đi lại trước cửa đại lao nên cậu không thể ngang nhiên đem tấm bản đồ bày ra trước mắt, nên chỉ có thể tranh thủ vào ban đêm, khi tất cả mọi người đều chìm vào giấc ngủ, đám lính canh đã vãn đi tuần tra, Hoàng Tử Thao mới cẩn thận đem ra học thuộc. Tấm bản đồ kia đã có chút nhàu nát, rất nhiều chỗ chữ viết đã bị nhòe không nhìn ra được đó là chữ gì, Hoàng Tử Thao chỉ còn cách nhân cơ hội mà đi hỏi ông lão kia cho rõ ràng.
Hoàng Tử Thao sáng đi lao động, đêm nghiên cứu bản đồ suốt hai tháng trời, cũng chẳng mấy chốc là đã đến tết Nguyên tiêu. Cho dù bản thân có bị giam cầm ở đại lao này, thì cậu vẫn có thể cảm nhận được không khí đón tết ở bên ngoài kia. Hoàng Tử Thao nhàn nhã ngồi nghe mọi người xung quanh kể những năm trước kia, họ cùng gia đình đón tết như thế nào, nghe rồi, cậu cũng chỉ cười vài tiếng động viên an ủi họ rồi lại quay sang làm nốt công việc còn dang dở.
“Đã tính toán kỹ lưỡng chưa?”. Ông lão kia liếc mắt nhìn rồi cúi xuống khẽ hỏi cậu. “Ra ngoài rồi, đừng quên lời cậu đã hứa với ta”.
“Trưởng lão yên tâm, tôi không quên lời tôi đã hứa với ông đâu”. Hoàng Tử Thao nhàn nhạt trả lời, tay cậu vẫn tiếp tục cuốc đất như không có chuyện gì. “Chuyện kia, tôi đã tính toán xong rồi. Tối nay, tôi sẽ hành động. Tôi cũng đang định qua chào ông một tiếng đây, cảm ơn ông vì tấm bản đồ, cảm ơn vì trong khoảng thời gian này, đã giúp đỡ tôi rất nhiều”.
Ông lão nghe vậy liền gật đầu thay cho câu trả lời, xong ông lại quay sang tám chuyện với mấy ông bạn già của mình, tảng đá trong lòng liền được hạ xuống.
Quả đúng như những gì mà Hoàng Tử Thao suy tính, tối hôm nay không những bên ngoài náo nhiệt mà bên trong này cũng náo nhiệt không kém. Mấy tên lính canh tửu lượng không tồi, tuy bình thường không được uống rượu nhưng thật ra đều là lén lút uống rượu cả, thế là cả đám vác rượu đến, ngồi xuống tám chuyện với mấy lão nhân gia ở đây. Ba nén nhang sau, cả đám liền gục hết xuống, không ai thoát được. Hoàng Tử Thao đứng dậy đi về phía đám người họ, khẽ đưa tay đẩy tới đẩy lui, thấy không còn ai tỉnh táo liền với tay lấy đi chùm chìa khóa ở thắt lưng tên lính canh ngồi gần đó, nhẹ nhàng mở cửa phòng. Trước khi đi, cậu cũng không quên để lại một bức thư nhỏ, coi như từ biệt cho lão nhân gia ở lao phòng bên cạnh.
Sau khi rời khỏi đại lao an toàn, may mắn không bị ai phát hiện ra, Hoàng Tử Thao nhanh chóng nấp ở một góc tường khuất, không ai nhìn thấy mà nhẩm lại đường đi trong Hoàng cung. Sau khi xác định được mình nên đi đường nào, cậu thoắt ẩn thoắt hiện mà rời khỏi chỗ mình đang đứng. Trên đường bỏ trốn, Hoàng Tử Thao vô tình bắt gặp một đoàn đội Cấm Vệ quân đi tuần, do thân thủ không tồi nên mới không bị phát hiện. Đi được thêm một lúc nữa, trước mắt cậu đã là cổng thành Chính Cung, cậu liền tán thưởng trong lòng. Đương khi chuẩn bị bám tường leo lên, thì cậu nghe thấy ở phía đằng sau có tiếng hét lên.
“Có thích khách. Mau hộ giá Hoàng thượng”.
Nghe đến đây, Hoàng Tử Thao liền đứng sững lại, thích khách này không phải là hắn đâu chứ? Chả nhẽ lại trùng hợp như vậy? Trong khi Hoàng Tử Thao còn đang không biết tên thích khách kia có phải là mình hay không, thì đột nhiên có một bóng đen từ phía trước đang vội vàng chạy về phía này.
Hoàng Tử Thao còn chưa hết ngạc nhiên nhìn người mặc đồ đen trước mặt, thì đã bị gã ta chĩa kiếm vào người mình, giọng gã khàn khàn lên tiếng: “Tiểu tử kia, mau tránh ra. Bằng không ta sẽ giết chết ngươi đấy?”.
Một câu này khẽ lọt vào tai, cậu hơi khẽ nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, ‘Hờ, ở thời đại này, giết người dễ dàng như vậy à? Thích là giết, không thích thì cũng giết. Nếu ở thời hiện đại, ta đã đem cả đám này giam vào tù luôn rồi’. Hoàng Tử Thao nghe câu uy hiếp kia, cũng không sợ hãi một phân nữa, cậu vẫn đứng đó, khẽ nhướng mày nhìn gã mà khiêu khích.
Cùng lúc này, ở phía đằng trước mặt cậu, một nhóm thị vệ đang thận trọng bước đến, Ngô Đế cũng đến rồi, hắn còn đang chăm chăm nhìn cậu mà nhíu mày một cái. Tất nhiên, tầm nhìn của hắn là rơi vào bộ quần áo mà cậu đang mặc, cư nhiên là vừa bò ra từ trong đại lao. Ngô Đế hết nhìn cậu rồi lại nhìn gã một hồi, hắn đây là đang muốn xem hai người diễn kịch a. Một kẻ là thích khách, một kẻ to gan lớn mật bỏ trốn khỏi đại lao, hắn muốn xem ai sẽ là kẻ thắng.
Hoàng Tử Thao liếc mắt nhìn thấy ánh mắt hứng thú này của hắn, chẳng biết nên nói gì. Gã kia thấy mãi mà cậu vẫn chưa tránh ra, mắt lại thấy cậu đang mặc quần áo của phạm nhân, trên tay còn không có nổi một con dao liền nhếch mép cười mà lên kiếm chém đến.
Cậu vừa mới quay đầu lại thì đã thấy người đang hướng tới phía cậu, sát khí trên người gã này quá nặng, cho dù cậu có mù vẫn có thể cảm nhận ra được. ‘Tìm chết’, Hoàng Tử Thao nhếch lông mày, khi mũi kiếm kia chuẩn bị chạm đến mảnh áo trên người, cậu liền nhích chân một chút mà nghiêng người tránh mũi kiếm kia đi.
Hoàng Tử Thao thấy gã muốn giết mình, liền hừ nhẹ một tiếng, chẳng nói chẳng rằng tiến đến chỗ phía thị vệ đang chĩa kiếm về phía này, bảo hộ người đang đứng đằng sau mà lên tiếng: “Ừm. Có thể cho ta mượn thanh kiếm này một chút được không?”.
Tên thị vệ kia vừa nghe hắn nói vậy liền không biết làm thế nào, liền quay sang nhìn Ngô Đế xin chỉ thị. Ngô Đế liếc mắt, không nói gì chỉ khẽ phất tay lên rồi dựa người vào tấm cao thạch bên cạnh, nhìn cậu một hồi. Tên thị vệ kia nhận lệnh, liền đưa kiếm cho hắn rồi lui về đằng sau.
Cậu đưa hai tay lên nhận lấy thanh kiếm, rồi thong dong quay người lại đối diện với gã. Vào lúc này, việc trốn ra khỏi Hoàng cung, cậu vứt luôn ra sau đầu rồi. Gã nhìn thấy cậu vẻ không biết sợ liền cao mạn chuyển hướng kiếm đâm tới. Hoàng Tử Thao cũng chẳng vừa, cậu đưa kiếm lên đón chiêu kia của gã. Một lực này, khiến gã phải lùi một bước. Cậu chẳng nhân nhượng gì, liên tục áp sát gã, từng chiêu thức của cậu vung ra nhìn rất nhẹ nhàng nhưng lực đạo được khống chế rất tốt, không quá mạnh nhưng lại không hề yếu.
Hoàng Tử Thao thấy gã không thể phản công liền xoay đầu kiếm lại về phía mình, chĩa chuôi kiếm về phía gã mà dùng bảy phần lực của cánh tay mà đẩy chuôi kiếm kia vào ngực gã. Gã thất thủ mà khụy gối xuống, nội lực bị thương nặng liền sặc sụa ho một hồi, một vũng máu liền tràn ra một khoảng.
“Ngươi thật biết tìm chết”. Hoàng Tử Thao không nặng không nhẹ lên tiếng. “Với võ công thế này, mà ngươi muốn lấy mạng của Ngô Đế? Ta thấy, ngươi chưa lấy được mạng của hắn thì đã bị hắn lấy đầu ngươi trước rồi”.
Hoàng Tử Thao cao ngạo lên tiếng, một câu này lọt vào tai hắn. Ngô Đế khẽ hừ một tiếng, hắn đây đang không biết nên trừng phạt người kia như thế nào, tuy rằng cậu đây đã bắt được tên thích khách kia nhưng bản thân cậu cũng đang mang trọng tội, không thể nói tha là tha cho được. Một thị vệ vừa thấy gã ngã xuống liền tiến đến, nặng nhẹ kéo gã đến trước mặt hắn, gã không chịu được liền ho một trận, máu vẫn không ngừng chảy. Ánh mắt hắn vẫn lặng yên như tờ mà nhìn xuống, khẽ phất tay một cái, tên thị vệ đứng bên cạnh liền nhận lệnh kéo tấm vải đen kia xuống. Ngô Đế nhìn rồi cũng chỉ lạnh nhạt buông ra một câu.
“Thân thủ không tốt, còn dám đến hành thích ta?”. Tuy giọng của Ngô Phàm rất dễ nghe nhưng lại mang theo cả hàn khí, nên khi hắn nói liền khiến người nghe không rét mà run. “Ngươi nói cho ta nghe xem, tại sao ngươi lại muốn giết ta?”.
Gã nghe xong liền run rẩy lắc đầu, gã không thể nói, nếu gã nói, gia đình gã sẽ bị giết. Cho dù gã có bị giết ở đây, người ở đằng sau không bị bại lộ, thì gia đình gã vẫn sẽ được an toàn, gã nghĩ vậy. Vì thế, gã một câu cũng không nói, cho dù Ngô Đế có ra lệnh tra tấn thế nào, gã vẫn nhất quyết không chịu mở miệng.
Hoàng Tử Thao đứng bên cạnh nhìn một màn này liền lắc đầu, cậu nhìn qua cũng biết, gã chỉ là kẻ được người ta thuê đến giết Ngô Đế, còn kẻ chủ mưu đằng sau mới là người muốn giết hắn thật sự. Mà có thể, gã bị người kia đem gia đình ra để uy hiếp, cho nên nhất nhất quyết quyết nhận tội về mình. Bệnh nghề nghiệp của cậu liền trồi lên, vốn đang định lên tiếng hỏi thì ngước mắt lên lại thấy Ngô Đế đang nhìn mình mà ngẩn người một hồi, khẽ cúi đầu xuống trong đầu liền ‘uỳnh’ một tiếng, ‘hỏng rồi’. Trên người cậu vẫn mặc bộ đồ dành cho phạm nhân, hắn lại nhìn thấy rồi, cư nhiên cậu muốn trốn cũng không thể trốn được nữa.
Khẽ than trong lòng một tiếng, Hoàng Tử Thao đứng chôn chân ở đấy một hồi, chẳng biết là đang suy nghĩ cái gì thì bị tiếng hét của gã làm cho tỉnh táo lại. Bỏ đi, chuyện này không liên quan tới cậu, xen vào làm gì, khéo không chừng lại bị kết tội cũng nên. Vì thế, Hoàng Tử Thao lui vài ba bước, định quay đầu bỏ chạy thì nghe thấy tiếng hắn ở phía trên vọng đến. “Ngươi định đi đâu? Hắn ta là do ngươi bắt được, ngươi đây không muốn nghe kết quả sao?”.
Âm vực xuống dưới tận tầng của quỷ Tu La rồi? Hoàng Tử Thao nhạy bén liền hiểu ý của hắn, cậu chậm chạp đưa người quay lại, hết nhìn gã rồi lại nhìn hắn. Ngô Đế hất cằm về phía kia, Hoàng Tử Thao hít một hơi thật dài rồi dưới sự canh chừng của đám thị vệ, tiến về phía gã.
“Huynh tên gì?”. Hoàng Tử Thao nhẹ nhàng lên tiếng hỏi, rồi với tay lấy từ đâu ra một chiếc ghế mà ngồi xuống phía đối diện. “Đừng sợ, ta không làm gì huynh, không cần căng thẳng. Chúng ta hảo hảo nói chuyện”.
Sau khi trải qua một loạt hình thức tra tấn, gã gần như mất đến bảy, tám phần cái mạng này rồi, giờ chờ một lần tra tấn cuối cùng, coi như kết thúc sinh mệnh này luôn. Ai ngờ lại nghe cậu nói vậy, gã liền mở mắt to chằm chằm nhìn cậu một hồi, mãi sau mới lên tiếng: “Tràng Huỳnh”.
“Ừm. Tràng Huỳnh huyng, không sao chứ? Chỗ dây dợ này, có siết huynh đau không? Ta tháo ra cho huynh nhé?”. Hoàng Tử Thao không cần sự đồng ý của gã mà nhanh tay tháo toàn bộ dây trói trên người gã xuống rồi lại nói tiếp. “Không cần lo, ta sẽ không dùng hình với huynh. Ta chỉ muốn nói chuyện với huynh thôi”.
Ngô Đế ngồi phía trên thấy cậu tự ý làm theo ý của mình liền muốn giết cậu luôn cho rồi, thật không biết phép tắc. Vốn đang định ra ý chỉ, lại thấy Tràng Huỳnh có vẻ dường như đã chịu trả lời, liền tạm gác chuyện này lại, đợi sau khi tra khảo xong, sẽ trực tiếp giết chết hắn luôn.
“Tràng Huỳnh huynh, huynh đây là có thù oán gì với Ngô Đế sao?”. Hoàng Tử Thao như có như không lên tiếng hỏi. “Ngô Đế giết phụ mẫu huynh sao? Hay giết vợ con huynh? Hay là cướp vợ của huynh?”.
Ngô Phàm ngồi trên nghe câu này liền sặc một hồi, bảo hắn giết phụ mẫu hắn hay vợ con hắn thì hắn thừa nhận, còn cướp vợ? Hắn điên mà làm ra chuyện này. Cơ mà Hoàng Tử Thao nói thế không phải là không đúng, theo lịch sử ghi nhận, ba năm sau đấy, Ngô Đế thật sự là cướp vợ của trung thần, trung phong làm Phi tử. Quả nhiên, loại người như hắn, kiểu gì cũng làm được, thật mất mặt nha.
“Không… không có”. Tràng Huỳnh vội vã lắc đầu. “Ta… ta đây là… muốn làm Hoàng đế. Cho nên… cho nên mới cả gan hành thích Ngô Đế”.
“Huynh nên suy nghĩ lại đi. Huynh khẩn trương trả lời như vậy, muốn ta tin cũng chẳng tin được”. Cậu khẽ cười lên tiếng nói lại. “Kế hoạch này của huynh, không có một chút lỗ hổng nào. Nếu như không phải vừa rồi, một Quý phi từ cung Phi đến thì có lẽ huynh cũng thực hiện được kế hoạch kia rồi. Mà nhìn huynh, cũng không phải là người được học hành, kế hoạch này thật sự là do huynh vạch ra sao?”
“Ta… phải… là ta…”. Gã vừa gật vừa lắc, nhớn nhác nhìn cậu một hồi. “Kế… kế hoạch đấy… là ta…”.
“Huynh nghĩ lại xem, có thật là huynh không?”. Cậu vừa cười vừa nhỏ nhẹ lên tiếng hỏi. “Nếu như huynh vẫn giữ nguyên câu trả lời đấy, cũng được. Nhưng gia đình huynh, huynh chắc cũng không cần nữa đúng không?”.
Hoàng Tử Thao bên trong đã chán ngấy cái kiểu đăm đăm nhận tội về mình thế này, cho dù gia đình gã có bị đem ra uy hiếp, cho dù gã có nhận hết tội về mình thì chưa chắc gia đình gã đã được an toàn. Tuy vậy, cậu vẫn không mất kiên nhẫn với gã, vẫn một câu ta hai câu huynh mà nói chuyện.
“Huynh không cần giả vờ nữa, ta đây cũng biết là có người đằng sau giật dây, đem gia đình huynh ra để uy hiếp. Huynh không cần chối cãi”. Hoàng Tử Thao bắt đầu có chút nghiêm túc mà nói. “Huynh nghĩ rằng, nếu như huynh không nói cho ta biết, hắn ta là ai, nhất nhất quyết quyết nhận tội về mình thì hắn ta sẽ tha cho gia đình huynh sao?”.
“Không… không phải như vậy sao?”. Tràng Huỳnh thấy không giấu nổi nữa liền thừa nhận. “Người này đã hứa với ta… chỉ cần ta đồng ý vào cung, hành thích Ngô Đế. Thì người này sẽ đảm bảo an toàn cho gia đình ta, sẽ cho gia đình ta một cuộc sống an nhàn, giàu có. Người này cũng đã hứa…”.
“Ngu xuẩn”. Cậu đột nhiên tức giận mắng người, phải, là lần đầu tiên mắng người. “Huynh nhận lệnh hành thích Ngô Đế, nhưng kết quả thì sao? Ngô Đế đã chết chưa? Hay là đang ngồi ở phía trên kia nhìn ta đang tra khảo huynh? Ngô Đế chưa chết, còn đang sống nhăn răng ra kia kìa. Cái hắn ta muốn là hắn phải chết, phải chết huynh hiểu không? Giờ huynh hành thích thất bại, Ngô Đế còn sống, kế hoạch thất bại, hắn ta còn cần gia đình huynh làm gì nữa? Hắn ta cũng sẽ vứt bỏ gia đình huynh như đang vứt bỏ huynh bây giờ thôi. Huynh suy nghĩ kỹ lại đi”.
“Nhưng mà hắn…”. Gã nghe cậu nói liền xây xẩm mặt mày một hồi. “Ta không nghĩ hắn sẽ làm như vậy. Hắn là người giữ chữ tín lắm”.
Hoàng Tử Thao nghe xong câu này liền muốn tăng xông một lượt, những lúc như thế này, cậu cần có người bên cạnh, ôm một cái mới được. Ơ, nhưng ở chỗ này, cậu có thể ôm được ai đây? Ngô Đế? Có mà điên, bỏ đi, ngồi yên một lúc là ổn. Không được, vẫn không được, cậu khẽ hít một hơi thật dài, rồi quay người lại, chạy lên phía trên điện. Ngô Đế đang chăm chú nghe lại thấy cậu chạy đến, tưởng là báo cáo kết quả liền nghiêm chỉnh đứng dậy, nhưng mà…
Người hắn khẽ lùi ra phía sau, bị cậu ôm trọn lấy. Ngô Phàm cả kinh một hồi, cả đám thị vệ trố mắt nhìn nhau một lượt. Hắn khẽ đưa tay đẩy cậu ra, Hoàng Tử Thao không những không buông mà còn ôm chặt hơn. “Ngô… Ngô Đế, thất kính rồi. Cơ mà ta bị bệnh, cho ta ôm một lúc đi, hết bệnh ta liền thả Người ra a”.
Ngô Phàm nghe cậu nói vậy liền càng đẩy mạnh, Hoàng Tử Thao hết cách liền buông ra. Mắt cậu hấp háy nhìn vòng eo kia, thật khéo, khi cậu ôm Lý Gia Hằng, cũng là một vòng eo thế này. Mắt hơi khẽ trùng xuống, rồi lại bước xuống mấy bậc thềm, nhẹ giọng lên tiếng.
“Tràng Huỳnh, ngươi đây nên suy nghĩ cho kỹ đi”. Cậu đột nhiên thay đổi cách xưng hô, giọng cậu cũng trầm đi một khoảng. “Tính đến bây giờ, hẳn là hắn ta đã biết chuyện rồi đi. Phỏng chừng hắn ta đã cho người giết chết vợ con và gia đình ngươi rồi? Ngươi đây còn mong chờ cái gì? Hay còn muốn có người chạy đến, xác thực với ngươi?”.
Tràng Huỳnh nghe cậu nói vậy liền sợ hãi, lập cập lên tiếng. “Là… là Ngô tướng quân. Hắn muốn lật đổ Ngô Đế. Do hắn ta là đệ đệ ruột của Ngô Đế nên mới… nên mới cần người thay hắn ta làm việc này. Ta… ta trước đây nợ ân tình của hắn, cho nên mới…”
Ngô Đế nghe vậy liền đen mặt lại, ánh mắt hắn xuất hiện một đường lóe sáng. Hắn một đường nhìn gã một đường ra lệnh cho thị vệ báo với đô thống ngũ quân một tiếng, bắt giữ Ngô Trương Luân. Còn đối với Tràng Huỳnh, tuy đã nói ra hết sự thật nhưng đã kết thành tội liền không thể tha, bị đám thị vệ đem vào đại lao chờ ngày hành quyết.
“Ngươi rốt cuộc lại muốn chạy?”
Cực mê mấy thể loại cổ trang mog au sớm ra chap ms ngheng yêu ❤❤
ThíchThích
Mình sẽ cố gắng ạ
ThíchĐã thích bởi 1 người